MÓN QUÀ TRỜI BAN

Chương 6.

16/02/2026 12:25

Tạ Cảnh Chi ôm lấy tôi đang r/un r/ẩy vì sợ hãi vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi: "Trăn Trăn, không sao rồi."

Tôi vẫn còn chưa hoàn h/ồn. Nếu đứa con trong bụng có mệnh hệ gì, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình. Thật may là Tạ Cảnh Chi đã đến kịp lúc.

Tạ Cảnh Chi cùng tôi đi vào khu nhà. Suốt quãng đường, anh nắm ch/ặt lấy tay tôi không rời. Đến tầng tôi ở, anh lại mở cánh cửa nhà bên cạnh ra.

Tôi còn chưa kịp ngạc nhiên vì hóa ra người hàng xóm mới chuyển đến chính là anh, thì đã bị anh kéo vào nhà, ép lên cửa mà hôn ngấu nghiến.

Tôi muốn tránh, nhưng Tạ Cảnh Chi giữ ch/ặt lấy tôi. Hôn đến khi tôi sắp nghẹt thở anh mới buông ra. Anh nhìn xoáy vào mắt tôi: "Nếu hôm nay anh không đến kịp thì định làm thế nào hả?!"

"Du Trăn, theo anh về thành phố Vân."

Tôi từ chối: "Tạ Cảnh Chi, cảm ơn anh về chuyện hôm nay! Nhưng em không về."

Tôi định mở cửa rời đi thì bị anh dùng lực kéo lại. Trong lúc giằng co, đồ đạc trong túi tôi rơi vãi ra ngoài. Đó chính là tờ phiếu khám th/ai ở bệ/nh viện.

Tôi cuống cuồ/ng định nhặt lên, nhưng Tạ Cảnh Chi còn nhanh hơn. Sắc mặt anh biến đổi khôn lường. Xem xong tờ giấy, anh ngẩng đầu nhìn tôi với ánh mắt vô cùng phức tạp.

"Du Trăn, chuyện này là sao?" Anh nhìn xuống bụng tôi, đầy vẻ không hiểu nổi: "Em mang th/ai? Em có thể mang th/ai sao?"

Toàn thân tôi r/un r/ẩy, hoảng lo/ạn đến mức sắp khóc thành tiếng, "Tạ Cảnh Chi, con em sẽ tự nuôi, c/ầu x/in anh đừng bắt em phá bỏ nó!" Nhân lúc anh đang thẫn thờ, tôi chạy biến về nhà mình.

Cuối cùng vẫn bị phát hiện rồi. Tạ Cảnh Chi từng nói cả đời này anh sẽ không cần con cái. Bây giờ anh đã biết rồi, anh sẽ làm gì đây?

Tôi định lôi vali ra bắt đầu thu xếp đồ đạc. Ngoài cửa vang lên tiếng đ/ập cửa dồn dập, có vẻ như nếu tôi không mở anh sẽ đ/ập nát cánh cửa này vậy.

Tôi bất lực chỉ đành mở cửa. Ngoài cửa, Tạ Cảnh Chi tựa tay vào khung cửa, đôi mắt đỏ ngầu chất vấn tôi: "Chúng ta có một đứa con, chuyện vui tận trời như thế này, tại sao em lại giấu anh?"

Tôi chớp mắt, hỏi lại với vẻ không chắc chắn: "Chuyện vui tận trời sao?"

Tạ Cảnh Chi đáp lại ngay tắp lự: "Tất nhiên rồi."

Ánh mắt anh rơi trên bụng tôi, dịu dàng khôn xiết, "Bé cưng của anh giỏi thật đấy, đã mang th/ai con của anh rồi!"

"Đã gần hai tháng rồi, sao lại không nói cho anh biết?"

Tôi đem tất cả những nỗi lo âu của mình kể hết cho anh nghe. Chân mày Tạ Cảnh Chi nhíu ch/ặt lại, "Cho nên em đột ngột bỏ đi là vì mang th/ai? Vì sợ anh sẽ ép em phải bỏ đứa bé sao?"

Tôi khẽ gật đầu. Tạ Cảnh Chi tức gi/ận đến mức bật cười, "Du Trăn, trong mắt em, anh là hạng người như vậy sao?"

"Em mang th/ai con của anh, anh vui mừng còn không kịp, sao có thể bắt em bỏ đi chứ?"

"Anh nói cả đời này sẽ không cần con cái, là vì anh muốn mãi mãi chỉ có hai người chúng ta thôi. Lúc đó anh không biết em có thể mang th/ai, chuyện này thực sự quá đỗi thần kỳ."

Tôi lại khóc. Móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, tôi sợ tất cả những điều này chỉ là một giấc mộng hão huyền.

Tạ Cảnh Chi lau đi nước mắt cho tôi, khẽ hỏi: "Du Trăn, em có thích anh không?"

"Thích ạ."

Tạ Cảnh Chi mỉm cười, nắm ch/ặt lấy tay tôi, "Bé cưng, theo anh về nhà thôi."

"Anh sẽ cho em thấy rõ sự khác biệt giữa kim chủ và chồng."

Trước khi quay về thành phố Vân, Tạ Cảnh Chi đã mời Đại Hải một bữa cơm để cảm ơn cậu ấy đã chăm sóc tôi suốt thời gian qua. Anh còn tặng cho Đại Hải một mặt bằng vừa mới m/ua để cậu ấy mở cửa hàng.

Đại Hải vui sướng đến mức phát đi/ên, uống đến say khướt. Cậu ấy choàng vai tôi bảo là nhờ phúc của tôi, nhưng bàn tay cậu ấy nhanh chóng bị Tạ Cảnh Chi gạt phắt ra.

Trở về thành phố Vân, cuộc sống lại tiếp diễn như cũ. Tạ Cảnh Chi thuê thêm hai người làm và một chuyên gia dinh dưỡng về nhà.

Buổi tối, đôi môi tôi bị anh hôn đến sưng tấy. Bàn tay anh đặt trên bụng dưới của tôi, "Bé cưng sao mà giỏi thế không biết?"

"Người song tính đều có thể mang th/ai sao?"

Tôi lắc đầu, thẹn thùng đáp: "Bác sĩ nói tỉ lệ là rất nhỏ ạ."

Tạ Cảnh Chi nở một nụ cười đầy ẩn ý, nhướng mày hỏi: "Vậy là do anh 'làm' nhiều quá sao?"

Tôi lườm anh một cái chẳng chút u/y hi*p nào. Anh nắm lấy tay tôi ấn vào một nơi nào đó: "Đừng dùng ánh mắt này nhìn anh."

Tôi: "..."

Bàn tay Tạ Cảnh Chi bắt đầu không yên phận, từ chân lên đến eo, rồi dừng lại trước ng/ực, "Bé cưng, chỗ này lại lớn hơn nhiều rồi."

"Là do mang th/ai nên mới như vậy sao? Hửm?"

Mặt tôi đỏ bừng như sắp nhỏ ra m/áu. Trong th/ai kỳ, nơi đó lại càng trở nên nh.ạy cả.m hơn bao giờ hết... tôi co rụt cả ngón chân lại.

Ngày hôm sau, Tạ Cảnh Chi bắt tôi ký vào một xấp tài liệu. Toàn bộ đều là giấy chuyển nhượng cổ phần và các thỏa thuận tặng cho tài sản.

Tôi không muốn ký: "Anh đã tặng em rất nhiều thứ rồi."

Tạ Cảnh Chi cứng rắn ép tôi phải ký bằng được: "Tất cả đều là của bà xã cả."

Tôi không ngờ Khương Nam lại tìm đến mình. Tại công viên gần nhà Tạ Cảnh Chi.

"Rời xa Tạ Cảnh Chi đi, tôi sẽ cho cậu mười triệu tệ."

"Hai người không hợp nhau đâu, anh ấy đối với cậu chỉ là cảm giác tươi mới nhất thời thôi."

"Gia đình anh ấy cũng sẽ không bao giờ chấp nhận để các người bên nhau cả đời."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
7 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm

Nụ Hôn Bươm Bướm

Chương 12
Năm mười sáu tuổi, Dụ Tễ Thần xuất hiện như một vị thần, đưa cho tôi một khoản tiền, cứu tôi khỏi những ngày tháng khốn quẫn. Tôi nắm lấy vạt áo anh. “Đợi em lớn, em sẽ trả lại anh.” Anh xoa nhẹ đầu tôi. “Không cần em trả.” Tám năm sau, anh đẩy cửa bước vào tiệm xăm. Sự dịu dàng năm nào như mắc cạn, chỉ còn lại vết bỏng loang lổ trên nửa mặt phải, kéo dài xuống tận cổ. Tôi đem bản thiết kế quý giá nhất của mình, xăm miễn phí lên gương mặt anh. Anh nói: “Tôi biết thiết kế này vô giá, nói tiền bạc thì tầm thường, nhưng tôi sẽ trả cho em.” Tôi chỉ lặng lẽ nhìn vào đôi mày mắt anh. “Không cần anh trả.” Anh là con bươm bướm gãy cánh mà tôi khổ sở tìm kiếm. Tôi muốn tái tạo đôi cánh cho anh, để anh có thể tự do bay lên lần nữa. Sau này, anh ép tôi vào khoảng không chỉ đủ cho hai người, trong hàng mi dịu dàng lại ẩn giấu dục vọng chiếm hữu đến cực điểm. “Đào Nhiên, tôi trong ký ức của em và tôi thật sự… không giống nhau. Tính chiếm hữu của tôi rất cao, đặc biệt là với người yêu.” Hóa ra con bươm bướm tôi từng nghĩ… lại là phượng hoàng, tái sinh từ tro tàn. Còn tôi, mới là con bướm chao đảo sắp rơi. Tôi ngẩng đầu hôn lên môi anh. Nguyện cả đời này đậu lại trong lòng bàn tay anh.
Chữa Lành
Đam Mỹ
Hiện đại
246
NGƯỜI MAI TÁNG Chương 360: Nuốt chửng mạng người
MÓN QUÀ TRỜI BAN Chương 8 HẾT
Nỗi Đau Chương 11