“Theo ng/uồn tin từ cảnh sát, thời gian t.ử vo/ng là vào lúc 13 giờ ngày 9 tháng 6, hung thủ có thể mắc bệ/nh t/âm th/ần, hiện vụ án đang được tiếp tục điều tra làm rõ...”

6... 9... 13...

Ký ức bị phong tỏa trong phút chốc vỡ òa, nạn nhân bất hạnh trong bản tin chính là tôi. Một cảm giác tách biệt mãnh liệt ập đến. Tôi thấy cơ thể mình trở nên nhẹ bẫng, dường như mất đi mọi trọng lượng, từ từ lơ lửng khỏi chiếc ghế.

Ý thức như một làn gió, bay ra khỏi căn nhà, du hành bên ngoài thực tại. Tôi nghe thấy rất nhiều âm thanh, đó chính là giọng nói đã nhắc nhở tôi rằng quy tắc chính là sinh cơ!

“Còn trẻ thế mà, thật là đáng tiếc quá!”

“Mọi người hãy cùng cầu nguyện cho cô gái này đi, hy vọng kiếp sau cô ấy đầu t.h.a.i vào một chỗ tốt hơn.”

“Hung thủ phải bị trừng trị thích đáng, bệ/nh t/âm th/ần không thể là lá bùa hộ mệnh cho kẻ g.i.ế.c người!”

“Giá như có thể làm lại từ đầu thì tốt biết mấy, thật hy vọng cô ấy có cơ hội được sống tiếp...”

Vô số âm thanh thương tiếc tựa như những dải lụa phát sáng trôi lơ lửng trong không trung, từ bốn phương tám hướng bay đến trước mặt tôi, dừng lại nơi l.ồ.ng n.g.ự.c. Chúng đan xen thành một khối, hội tụ ngay tại trái tim tôi.

Chính là những con người chưa từng gặp mặt này, họ đã dùng nguyện lực mãnh liệt để ngưng tụ thành trò chơi tàn khốc kia. Đó không phải là sự trừng ph/ạt, mà là một cơ hội sống.

Nó cho tôi được lặp lại trong vô số vòng lặp của cái c.h.ế.t để tìm thấy cơ hội được sống tiếp.

Luồng nguyện lực này tựa như một bàn tay khổng lồ dịu dàng, nhẹ nhàng đẩy tôi về phía một lối ra đầy ánh sáng. Khi tầm nhìn rõ nét trở lại, tôi vẫn đang ngồi trước bàn làm việc.

Tôi có thể cảm nhận rõ ràng trái tim mình đang đ/ập từng nhịp trầm ổn. Tôi đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c. Nơi này, bình ổn, mạnh mẽ. Tôi vẫn còn sống.

Trong một Thế giới được hội tụ bởi vô vàn thiện ý này.

Tôi, đã sống sót.

(Hết truyện)

Én giới thiệu một bộ vòng lặp sát nhân khác mà Én đã đăng trên MonkeyD nè:

TÊN TRUYỆN: Sau Khi Chứng Kiến Án Mạng Lúc Nửa Đêm

Tác giả: Thận Độc Hành Chi

Đêm khuya, tôi nhìn thấy một vụ án mạng từ cửa sổ.

Sợ hãi, tôi muốn co mình lại, nhưng đèn trong nhà lại bất ngờ sáng lên.

Tên sát nhân ngẩng đầu. Hắn bắt đầu đếm số tầng: “Một, hai, ba, bốn, năm…”

Đếm đến “năm”, hắn nhe răng cười. Vác cây rìu còn vương m.á.u, hắn thẳng tiến đến cầu thang nhà tôi.

1.

Đèn lại tắt.

Từng sợi lông tơ trên người tôi dựng đứng.

Tám tuổi, trong cơn hoảng lo/ạn cực độ, tôi hét lên.

Nhưng tiếng hét chưa kịp thoát khỏi cổ họng, một đôi tay đã từ phía sau bịt c.h.ặ.t miệng tôi.

Tôi vặn vẹo giãy giụa. Thì nghe thấy giọng nói quen thuộc bên tai: “Suỵt! Nan Nan, đừng lên tiếng, hắn đến rồi!”

2.

Tiếng bước chân cố ý đ/è nén vang lên ở cầu thang.

Mẹ làm động tác “suỵt” với tôi. Bà lén lút khóa c.h.ặ.t cửa.

Mẹ gọi điện cho ba, nhưng không được. Chỉ còn cách lo lắng gọi 110.

“Alo, 110 phải không? Tôi ở lầu 5, số 501, tòa nhà 1, khu dân cư Thế Kỷ, đường Ninh Quốc. Tôi và con gái vừa thấy có người g.i.ế.c người dưới lầu, tên sát nhân đã phát hiện ra chúng tôi và đang đi lên nhà chúng tôi.”

Đầu dây bên kia trấn an mẹ tôi bình tĩnh, nói rằng họ sẽ đến trong vòng mười phút.

Mẹ tôi lấy lại bình tĩnh, đẩy ghế sofa để chặn cửa.

Tôi lau nước mắt trên mặt. Cơ thể nhỏ bé của tôi cũng giúp mẹ đẩy.

Mẹ một tay cầm d.a.o làm bếp, một tay ôm c.h.ặ.t tôi. Lưng bà đã ướt đẫm mồ hôi: “Nan Nan đừng sợ, có mẹ ở đây! Đợi chú cảnh sát và ba đến, chúng ta sẽ an toàn.”

Mẹ tôi bảo tôi đừng sợ, nhưng giọng bà cũng đang r/un r/ẩy.

Ổ khóa bắt đầu xoay chuyển dữ dội. Mẹ gọi điện cho ba, nhưng vẫn không được.

Bên ngoài, tên sát nhân dường như đã mất hết kiên nhẫn. Chỉ nghe thấy một tiếng “Rầm”.

Lưỡi rìu của hắn đã c.h.é.m đ/ứt ổ khóa.

Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt, bóng dáng cao lớn của hắn đã phá cửa xông vào. Hắn đẩy đổ ghế sofa, đ/á văng mẹ tôi, rồi vung rìu lên đ/ập.

Khi mẹ tôi không còn cử động, hắn tiến đến chỗ tôi, vung rìu c.h.é.m xuống.

Đúng lúc đó, mẹ tôi tưởng chừng đã bất tỉnh, lại đột ngột mở mắt, trở mình ném con d.a.o làm bếp, c.h.é.m bị thương tên đó. Bà hét lớn: “Nan Nan, con gái của mẹ!”

Tên sát nhân đ/au đớn và cuồ/ng nộ, đi/ên cuồ/ng vung rìu đ/ập liên tiếp vào người mẹ tôi.

Một nhát, hai nhát, ba nhát…

Mẹ tôi vẫn c.h.ế.t sống giữ c.h.ặ.t lấy chân hắn, đến hơi thở cuối cùng cũng không buông.

Bà đã chịu tổng cộng hai mươi nhát c.h.é.m. Không còn hình hài con người.

Tiếng động lớn đã đ.á.n.h thức nhiều hàng xóm, đèn nhiều nhà đã bật sáng.

Tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa.

Tên sát nhân trèo qua cửa sổ trốn thoát. Hắn trốn chạy mười năm.

Tôi giữ được mạng sống, nhưng cái giá phải trả là không bao giờ có thể đứng lên được nữa.

3.

Sau khi chúng tôi được đưa đến bệ/nh viện, ba tôi cuối cùng cũng đến.

Ông ấy như trời đất sụp đổ khi nhìn thấy mẹ. Đến cả lời cũng không nói nổi.

Trước khi được đưa vào phòng phẫu thuật, qua lớp băng gạc đỏ rực, tôi hỏi ba vẫn còn đang ngẩn ngơ: “Ba ơi, sao ba không nghe điện thoại của mẹ? Nếu ba nghe máy, có phải mẹ đã không phải c.h.ế.t…”

Nhưng tôi không biết. Về sau, lời nói của tôi giống như một lời nguyền, giam cầm ba tôi mãi mãi trong ngày mẹ bị s/át h/ại.

Chỉ sau một đêm, tóc ông đã bạc trắng. Suốt ngày, ông cầm điện thoại lên, tự t/át vào mặt mình: “Tại sao mày không nghe điện thoại?” Tại sao mày không nghe điện thoại?”

Mãi đến khi tôi xuất viện, ông mới tỉnh táo trở lại. Nhưng việc đầu tiên ông làm lại là b/án chiếc xe taxi – công cụ ki/ếm sống của cả gia đình.

Ba tôi m/ua một chiếc xe máy, cõng tôi t/àn t/ật ở sau lưng.

Ông in hàng nghìn bức ảnh của tên sát nhân. Dốc hết gia tài, treo thưởng hậu hĩnh để tìm manh mối trực tuyến.

Ô trực tiếp băng qua hai mươi hai tỉnh, đi khắp 290 thành phố, quận, huyện, và làng xã, chỉ để tìm kẻ g.i.ế.c vợ, ròng rã suốt mười năm.

Tôi cũng ở trên lưng ông, sống mười năm.

Nhưng lần cuối cùng, vào ngày 10 tháng 7 năm 2020, ông đã không thể trở về nữa.

Cũng chính vào ngày này, tôi đã được tái sinh.

Tôi đã tái sinh về ngày 10 tháng 7 năm 2010.

Trước khi mẹ tôi bị s/át h/ại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau Khi Ly Hôn Vợ Tôi Mang Theo Con Bỏ Trốn

Chương 8
Thể loại: Nguyên tác, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Truyện ngọt, Sinh con, Hào môn thế gia, ABO, Gương vỡ lại lành, Chủ thụ, Hợp đồng tình nhân, 1v1, Đời thường, Mang thai bỏ trốn. Hứa Vãn Tinh là đứa con riêng thất lạc bên ngoài của nhà họ Hứa. Sau khi mẹ qua đời, cậu được đón trở về nhà họ Hứa, trở thành nhị thiếu gia của gia đình, còn bị cha sắp đặt gả cho người thừa kế tập đoàn Hoắc thị là Hoắc Uyên - một Alpha bị rối loạn tin tức tố. Không ai coi trọng cuộc liên hôn chính trị này, thậm chí những người trong giới đều đang đợi xem khi nào cậu sẽ bị anh đuổi ra khỏi nhà. Hứa Vãn Tinh dọn vào căn nhà như lồng giam mà anh đã tỉ mỉ chuẩn bị cho cậu, phối hợp cùng anh tham dự từng buổi yến hội được lên kế hoạch kỹ lưỡng. Vào lúc thỏa thuận hôn ước kết thúc, một lần ngoài ý muốn đã chấm dứt cuộc hôn nhân hữu danh vô thực này. Hai tay của cậu bị cà vạt trói chặt ở đầu giường, tuyến thể sau gáy bị Alpha trong kỳ phát tình đánh dấu hết lần này đến lần khác. Tiếng khóc thút thít của cậu trở thành liều thuốc độc chí mạng đối với anh, anh không ngừng dỗ dành cậu, bắt cậu phải giải phóng tin tức tố Omega. " Vợ ơi, đánh dấu vĩnh viễn có được không? " Sau khi kỳ phát tình kết thúc, hai người lại quay về quỹ đạo cũ. Hoắc Uyên nhìn bản thỏa thuận ly hôn trên bàn, cổ họng như bị nghẹn lại, hồi lâu mới nghe thấy giọng nói của chính mình: "Nhất định phải ly hôn sao?" Hứa Vãn Tinh im lặng ký tên của mình vào. Ngày hôm đó trời mưa rất lớn làm mờ đi tầm mắt của anh, anh không nhận ra tay của cậu vẫn luôn che lấy phần bụng hơi nhô lên. Hướng dẫn đọc truyện: Không phải thể loại truy thê hỏa táng tràng, tình cảm của hai người tiến triển dần dần, không có tình tiết cẩu huyết. Truyện ngọt ngào thiên về đời thường, có chút dư vị chua xót nhẹ nhàng. Từ khóa: Sinh con, hào môn thế gia, gương vỡ lại lành, hợp đồng yêu đương, ABO, HE. Nhân vật chính: Hứa Vãn Tinh, Hoắc Uyên. Tóm tắt một câu: Xin lỗi, bản thỏa thuận ly hôn này tôi không ký. Thông điệp: Trân trọng người trước mắt.
ABO
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
1.88 K