Bạn cùng phòng "xác ướp"

Chương 3

08/11/2023 18:55

Hai tháng trước, khi Mục Khả Khả đi du lịch thì quen được bạn trai là con nhà giàu đời thứ hai.

Bạn trai yêu cô ta từ cái nhìn đầu tiên, vung tiền như nước nên nhanh chóng có được tình cảm của cô ta.

Cô ta từ một cô gái ở thị trấn nhỏ, thoắt cái đã trở thành cô chủ nhỏ của nhà giàu với người quản gia theo sát mọi lúc mọi nơi.

“Anh Bách yêu tôi lắm, đặc biệt là anh ấy thích làn da của tôi, còn khen tôi trắng như công chúa Bạch Tuyết.”

“Nước tôi uống, cơm tôi ăn đều do anh Bách lo hết, anh ấy nói rằng muốn dành mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời để tôi trở nên xinh đẹp hơn.”

Thứ “tốt nhất” mà cô ta nói là sơn hào hải vị mà quản gia cho cô ta ăn mỗi ngày.

Tất cả đều là món ăn trong tiết đại hàn như tuyết giáp, hải sản các loại.

Hoàn toàn không có ngũ cốc và hoa màu.

Đây là “nhiên liệu” hoàn hảo để rửa xươ/ng, c/ắt tủy.

Nhờ có Mục Khả Khả mà mọi người trong ký túc xá của chúng tôi cũng được thơm lây.

Theo lời Mục Khả Khả, bạn trai cô ta là người “yêu ai yêu cả đường đi, gh/ét ai gh/ét cả tông ti họ hàng” nên mấy người chúng tôi cũng được hưởng ké.

Trừ tôi ra, ai cũng khen người yêu Mục Khả Khả yêu cô ta sâu đậm.

Chỉ có tôi biết, tên nhà giàu kia cho cả phòng chúng tôi uống nước cực âm, ăn đồ ăn trong tiết đại hàn, vì muốn biến chúng tôi thành “Vật tế”.

Thấy mọi người hăm hở ăn uống, tôi vội lao ra ngăn cản: “Không ai được ăn!”

Đũa của mọi người dừng trên không trung trong nháy mắt.

Tôi tóm tắt chuyện “Vải liệm”, và suy đoán bạn trai của Mục Khả Khả có thể không phải là con người.

Vốn tưởng rằng sau khi kể xong họ sẽ ôm chân tôi xin được c/ứu.

Giống như những người bị hại trong truyện m/a mà sư phụ tôi kể.

Ai ngờ, bọn họ lại nhìn tôi với ánh mắt bất lực.

Thậm chí Mục Khả Khả còn cười chảy nước mắt: “Diệp Xuân Ni, cậu nói chuyện hài quá.”

“Cậu là của lạ từ làng nào chui ra thế? Cậu gh/en tị với tôi thì cứ việc, hà cớ gì phải kể chuyện như thế, cậu uống nhiều dầu gió quá rồi hả?”

Tôi nhìn những người còn lại để tìm ki/ếm sự giúp đỡ, nhưng bọn họ lại nhìn tôi với ánh mắt kì lạ.

Ngay cả Lưu Vân Vân, người luôn làm bạn với tôi, cũng nổi da gà khắp người và bảo tôi đừng nói nữa.

“Đêm khuya như vậy, thật đ/áng s/ợ.”

Một bạn cùng phòng khác tên là Phùng Sảng ôm lấy đùi Mục Khả Khả nói: “Diệp Xuân Ni, đầu cậu có bệ/nh thì về nhà chữa đi, đừng mặt dày ở đây nữa được không?”

“Khả Khả nhà người ta tốt bụng mời mình ăn, cậu phá hỏng chuyện rồi còn nói mấy thứ hoang đường, rốt cuộc cậu có ý đồ gì?”

Thấy Phùng Sảng nói như vậy, những người khác cũng phụ họa theo, chạy sang bên cạnh Mục Khả Khả.

“Diệp Xuân Ni, gh/en tị thì cũng phải tìm người đáng để gh/en tị chứ.”

“Khả Khả và cậu cách nhau như mây với bùn, cậu chỉ có thể trốn ở một bên để gh/en tị thôi.”

Phùng Sảng chỉ trích tôi: “Không lẽ cậu sợ bọn tôi ăn hết rồi không để phần cho cậu? Mục Khả Khả có nói là không cho cậu ăn đâu! Cho cậu ăn rồi còn lắm điều, đúng là x/ấu tính!”

Nói xong, cô ta bắt đầu múc một muỗng đu đủ tuyết giáp lên ăn.

Thấy cô ta ăn, những người bạn cùng phòng khác cũng bắt đầu ăn.

Tôi gấp gáp đi đến trước mặt Mục Khả Khả.

“Cậu không tin tôi, thế tôi hỏi cậu, có phải hai người toàn hẹn hò vào buổi tối đúng không? Đấy là vì anh ta là người ch*t sống lại, không thể nhìn ánh nắng mặt trời!”

Vẻ mặt Mục Khả Khả hơi thay đổi, hình như tôi nói trúng rồi.

Nhưng cô ta nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm: “Suýt nữa thì tôi tin cậu đấy! Bọn tôi hẹn hò vào buổi tối là vì ban ngày anh ấy phải đi làm, cậu tưởng ai cũng giống cậu hả, cả ngày toàn nói ba cái thứ hoang đường?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vào ngày đại hôn của Nữ Phó tướng dưới trướng phu quân, ta tặng nàng vật làm tin tư thông giữa hai người.

Chương 5
Năm thứ bảy Lục Nghiễn Đình trở thành kẻ thù không đội trời chung với nữ phó tướng của mình, nữ tướng ấy kết hôn với người khác. Hắn bày tiệc rượu ở lầu cao, mừng cho đôi tai cuối cùng được thanh tịnh. Nhưng vừa quay lưng đã uống đến bất tỉnh nhân sự, gào thét tên nữ phó tướng suốt đêm. Khi ta nghe tin chạy đến, thấy Thẩm Ly đang đỡ Lục Nghiễn Đình say mèm. Nàng quay sang cười đắc ý với ta: "Nếu không phải ngươi khóc lóc, giận dỗi, đòi tự tử vì đứa con chết yểu kia, Nghiễn Đình đâu cần giả vờ thù địch với ta." "Bảy năm chiến trường ta cùng Nghiễn Đình kề vai sát cánh, tình nghĩa sâu hơn vợ chồng thật." "Dẫu ngươi dùng trăm phương ngàn kế ngăn ta vào Hầu phủ thì sao? Nghe tin ta đại hôn, Hầu gia vẫn không nỡ buông tay mà thôi?" Ta không giận không hờn, chỉ khẽ mỉm cười. Nàng không biết rằng, ta chờ ngày nàng thành thân này, cũng đã đợi quá lâu rồi. Ta đã chờ bảy năm. Giờ đây cuối cùng có cơ hội đóng gói toàn bộ chứng cứ gian díu giữa nàng và Lục Nghiễn Đình những năm qua. Gửi thẳng đến nhà chồng nàng - phủ thân vương.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
1