Đạo diễn im lặng mấy giây, nhíu mày nói:

“Lục Quan Lan, cậu không biết hôn à?”

Lục Quan Lan đỏ bừng mặt, cúi đầu lí nhí:

“… Dạ không biết.”

Cả đoàn phim sững sờ.

Ai mà ngờ được lúc tuyển vai, thấy hắn mặc đồ cũng rất phong cách, ánh mắt ngông nghênh, khí chất lạnh lùng. Đạo diễn còn hứng chí dán liền hai miếng cao dán phong thấp, lập tức chốt vai cho hắn.

Ai ngờ… nhìn nhầm rồi.

Đạo diễn thở dài:

“Thôi, nghỉ chút đi, tìm lại cảm giác.”

Nhân viên tản ra, chỉ còn hai người chúng tôi và một con ngựa đứng giữa cánh đồng bao la, trông chẳng khác gì bị bỏ rơi.

Lục Quan Lan cúi đầu, im lặng rất lâu.

Tôi vỗ vai hắn, an ủi:

“Không sao đâu, ai cũng có cái chưa giỏi. Không biết thì học, từ từ sẽ quen.”

Hắn mím môi, tay khẽ kéo vạt áo tôi, ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi ửng đỏ, giọng nhỏ xíu:

“Anh… anh có thể dạy em không?”

---

Mười năm sau.

Tôi đang ngẩn người thì cửa phòng bị gõ rầm rầm.

Lục Quan Lan đứng bên ngoài, mặt không biểu cảm:

“Hệ thống vừa giao nhiệm vụ phụ, bắt tôi phải tắm chung với cậu.”

“?”

Tôi sững sờ hệ thống dạo này càng lúc càng nhiều nhiệm vụ lạ.

Lục Quan Lan bước vào, nắm tay kéo tôi:

“Đi thôi, đâu phải chưa từng tắm chung. Có gì phải ngại?”

Cái chuyện đó là tám trăm năm trước rồi còn gì!

---

Ngày ấy đoàn phim quay ở vùng núi, điều kiện khổ cực. Để tiết kiệm nước, ai thân với nhau thì tắm chung, hai người một chậu, vừa đủ dùng.

Từ khi tôi dạy hắn diễn cảnh hôn, Lục Quan Lan liền bám lấy tôi, chuyện gì cũng hỏi.

“Anh ơi, để em kỳ lưng cho, anh dạy em vài chiêu "trêu ghẹo" trong phim nhé?”

Hắn nhích lại gần, làn nước quanh người gợn sóng, giọng vừa ngại vừa thật lòng:

“Phân cảnh trêu ghẹo trong kịch bản đạo diễn bảo em tự diễn, mà em không biết diễn làm sao… Lỡ diễn tệ lại bị đạo diễn m/ắng.”

Rồi hắn cứ thế tiến lại, cằm tựa lên vai tôi, đôi mắt ướt ướt nhìn lên:

“Anh, giờ phải làm sao đây?”

“…”

Chắc lúc đó mặt tôi giống hệt mấy ông già trong tàu điện nhìn điện thoại vậy.

Ánh mắt Lục Quan Lan nghiêm túc, có chút ngượng, có chút hồi hộp.

Tôi nghĩ chắc là mình nghĩ nhiều rồi, hắn chỉ đang luyện tập cho vai diễn thôi.

Nhưng tôi cũng có biết gì đâu.

Tôi rút điện thoại ra:

“Hay là tra Google thử xem?”

Lục Quan Lan im lặng.

Tôi hứng thú đọc mấy bài hướng dẫn, hắn bỗng giơ tay úp điện thoại sang một bên:

“Anh à, mấy thứ đó đọc suông thì vô ích. Muốn hiểu thì phải… thực hành.”

Hắn nói, giọng nhỏ mà kiên quyết:

“Mình tự tập nhé.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Yêu thầm năm năm, bạn gái khiếm thính gọi tôi là anh trai

Chương 8
Năm thứ năm yêu đương bí mật với cô bạn gái khiếm thính Thẩm Thanh Lam, tài khoản mạng xã hội mà tôi dày công xây dựng cuối cùng cũng nổi tiếng. Có phóng viên đến phỏng vấn Thẩm Thanh Lam: "Trên chặng đường này, cô có đặc biệt muốn cảm ơn ai không?" Dường như nghe thấy điều mình quan tâm, cô ấy giơ tay chỉnh âm lượng máy trợ thính lên mức cao nhất, giọng điệu kiên định: "Có." Tôi mỉm cười bước tới định nắm lấy tay bạn gái, nhưng cô ấy lại quay người bước thẳng ra phía cửa. Ngay trước mặt mọi người, cô ấy gõ cửa căn hộ đối diện, người anh em tốt của tôi, Lục Tri Viễn, bước ra từ bên trong. Thẩm Thanh Lam mỉm cười nắm lấy tay Lục Tri Viễn, rồi giơ cao lên: "Chính là anh ấy." "Chúng tôi đã bên nhau nhiều năm rồi, chúng tôi luôn rất yêu nhau." "Hơn nữa, chúng tôi sắp kết hôn rồi."
Tình cảm
0