Một tuần sau là sinh nhật tôi, chúng tôi không ở trong ký túc xá.

Sau một hồi đấu khẩu, Tần Hằng một tay ôm eo tôi, tay kia lấy từ túi ra một hộp quà đưa cho tôi, hôn nhẹ lên tóc mai tôi:

"Quà sinh nhật cho em, chúc em sinh nhật vui vẻ."

Tôi đón lấy hộp quà, cảm thấy kích thước và dải ruy băng lấp lánh này sao quen quá.

Mở ra xem, bên trong chính là đôi khuy tay thủ công tôi ao ước bấy lâu, xứng đáng là vật sưu tầm.

Nhưng đây là phiên bản giới hạn, đã được người khác m/ua từ lâu, tôi tìm khắp nơi cũng không thấy ai rao b/án.

Tôi ngẩn người:

"Anh ki/ếm đâu ra thế? Không phải hết b/án rồi sao?"

Tần Hằng dùng mu bàn tay cọ cọ vùng da sau tai tôi:

"Ừ, nhưng người m/ua nó lại là anh trai Giang Hiểu. Anh nhờ cô ấy hỏi m/ua lại, may mà món đồ vẫn mới, cũng không tốn nhiều công sức."

Tôi tròn mắt:

"Vậy... đêm em uống say hôm đó, Giang Hiểu thực ra là đến giao món đồ này cho anh?"

"Đúng vậy."

Tần Hằng hôn nhẹ lên chóp mũi tôi:

"Thế mà có người vội nghi ngờ anh ngoại tình, chẳng thèm hỏi han đã chạy đi uống rư/ợu giãy nảy. May hôm đó là anh đón em, không thì anh phải nh/ốt em vào lồng kính mất."

Tôi xoa xoa mũi:

"Nếu không phải anh thì em đâu đến nỗi thảm thế."

Hương vị ngọt ngào từ trái tim thấm đẫm từng giác quan, tôi cẩn thận cất quà vào rồi ôm chầm Tần Hằng hôn một cái thật kêu.

"Tần Hằng! Em yêu anh nhiều lắm!"

Thế giới này đâu có trừu tượng, chỉ một tháng thôi kẻ th/ù không đội trời chung đã có thể biến thành ông chồng yêu quý!

Nụ cười Tần Hằng càng lúc càng đậm, hắn đ/è tôi xuống hôn miết không ngừng.

Kết thúc, tôi chụp tấm hình hai bàn tay đan ch/ặt đăng lên Wechat Moments rồi lại chui tọt vào lòng hắn.

Tôi cù cằm hắn:

"Này, nếu em nói mình có năng lực dự đoán tương lai, anh tin không?"

Vòng tay quanh eo tôi siết ch/ặt:

"Ừ... Vậy em nói xem, tương lai chúng ta sẽ thế nào?"

Tôi cười khúc khích vắt chân lên người anh:

"Hai năm sau tốt nghiệp, anh sẽ thành lập công ty công nghệ phát triển cực tốt, trở thành CEO trẻ tuổi."

"Chúng ta sẽ m/ua nhà ở thành phố A, sang nước B đăng ký kết hôn. Không tổ chức đám cưới nhưng mời họ hàng bạn bè ăn uống linh đình, nhận đủ lời chúc phúc từ mọi người."

"Bố mẹ hai bên... em không rõ họ chấp nhận thế nào, nhưng trông rất vui. Mẹ em và mẹ anh thường cùng nhau du lịch, hay gửi ảnh cho chúng ta xem."

"Anh thì vẫn tràn đầy sinh lực, ban ngày làm việc đã đuối sức rồi, tối đến vẫn hì hục thử đủ tư thế kỳ quặc. Đặc biệt thích em cào lưng anh."

"Anh tin không?"

Tần Hằng đờ đẫn nhìn không trung, như đang hình dung khung cảnh tôi miêu tả, bất chợt phì cười:

"Tin, anh tin hết."

"Như vậy... chúng mình sống rất hạnh phúc."

Hắn cắn nhẹ đầu ngón tay tôi, rồi nhấm nháp vành tai tôi bằng hơi thở nóng: "Anh đúng là thích em cào lưng, thích đôi mắt đỏ hoe sắp khóc của em, càng thích em siết ch/ặt không cho anh rút..."

"Thôi im đi! Không được nói nữa!"

Mặt tôi đỏ lựng, nhìn biểu cảm đắc ý của Tần Hằng, không nhịn được nữa liền chồm lên dùng môi bịt miệng hắn.

Hạnh phúc ngập tràn.

Thật tốt quá, anh yêu em, em cũng yêu anh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tái sinh nơi hồ băng của Vương gia khờ: Vương phi, lần này để ta bảo vệ nàng

Chương 12
Ngày rơi xuống hồ ấy, thành Trường An đổ trận tuyết lớn chưa từng thấy suốt mười năm qua. Tĩnh Vương Dạ Huyền Thần vốn si ngốc ba năm, vì đuổi theo một con bướm mà rơi vào hồ băng, cả phủ trên dưới đều đang chờ đợi chính phi là ta đây tuẫn táng. Thế nhưng khi chàng tỉnh lại, đôi mắt vốn chỉ biết ngây ngô cười với ta kia, nay lại lạnh lẽo tựa như băng giá. Mọi người đều ngỡ rằng, chàng sẽ nhớ đến người trắc phi thanh mai trúc mã, nhớ đến những vinh hoa phú quý kia. Nào ngờ, chàng chỉ nhớ mỗi mình ta. Chàng nói: "Trong phủ này, kẻ nào là người tốt, kẻ nào là kẻ xấu, bản vương trong lòng đều rõ." Khoảnh khắc ấy, ta biết rằng, vị Vương gia ngốc nghếch mặc người khi dễ kia đã chết rồi. Kẻ sống sót trở về, chính là con sói dữ đã ẩn mình suốt ba năm, mà nanh vuốt của chàng, chỉ vì ta mà lộ ra.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Lê Dạng Chương 6