1
Ngày thứ mười lăm sau khi tiến vào phó bản, tôi vô tình kích hoạt nhiệm vụ ẩn.
【Chào mừng đến với phòng sám hối của phó bản.】
【 Hãy viết ra những điều x/ấu xa và ham muốn thầm kín nhất của bạn lên bảng trắng.】
【Lưu ý: mỗi người không được viết ít hơn năm điều.】
Căn phòng hình vuông kín mít trống trơn.
Ngoài nhà vệ sinh, bảng trắng, bút lông, cùng nước và thức ăn đặt ở góc tường ra… thì chẳng còn gì khác.
Tầm mắt tôi khẽ dịch chuyển, cuối cùng dừng lại ở bóng người bên cạnh.
Vệ Mân cũng chú ý tới tôi.
M/áu trên mặt hắn đã khô đi phần nào.
Trong mái tóc ngắn màu bạc xám còn cắm mấy cành cây và lá khô.
Ánh mắt chạm nhau.
Ngọn lửa gi/ận trong lòng tôi vốn chưa từng lắng xuống, lúc này càng bùng lên dữ dội hơn.
Tôi rút sú/ng, chĩa thẳng vào đầu Vệ Mân.
Vệ Mân cũng lập tức cảnh giác, bày ra tư thế công kích.
Ngay lúc không khí căng như dây đàn, một luồng điện bất ngờ chạy khắp cơ thể.
Cơn đ/au dữ dội lan ra, đầu óc tôi choáng váng, khẩu sú/ng trong tay rơi xuống đất.
Vệ Mân cũng bị luồng điện đó đ/á/nh trúng, cả người cứng đờ tại chỗ.
Âm thanh của hệ thống vang lên trong phòng.
【Trong nhiệm vụ ẩn, cấm mọi hành vi b/ạo l/ực gây nguy hiểm đến tính mạng.】
【Kẻ vi phạm sẽ bị trừng ph/ạt bằng điện gi/ật.】
Thế là… tôi và Vệ Mân đều ngoan ngoãn im lặng.
Tôi hung hăng trừng mắt nhìn hắn.
“Có giỏi thì sau khi ra ngoài đừng có mà chạy. Tôi sẽ l/ột cả da sói của anh ra cho xem!”
Đôi mắt xám xanh lướt qua người tôi.
Vệ Mân bật cười.
“Đuổi kịp tôi rồi nói.”
Tôi tức đến phát đi/ên, h/ận không thể ngay lập tức lấy khẩu Gatling trong không gian đạo cụ ra b/ắn hắn thành cái rây.
Nhưng nghĩ đến cảnh báo của hệ thống, tôi chỉ có thể tạm thời nén lửa gi/ận xuống.
Bắt đầu hồi tưởng theo yêu cầu nhiệm vụ.
Tôi nhớ lại lần trước đ/á/nh nhau với Vệ Mân, tôi đã lén lút bôi muối lên con d/ao găm dùng để phòng thân.
Tôi nhanh tay hơn hắn một bước, cầm bút lông viết lên bảng:
“Không nên cố ý bôi muối lên lưỡi d/ao.”
Vài giây sau, cuối câu xuất hiện một dấu tick xanh nho nhỏ.
Thành công.
Tôi thở phào, tiếp tục hồi tưởng.
Vệ Mân bước tới, cầm lấy chiếc bút còn lại.
Hắn đứng cách tôi khoảng một mét, viết lên bảng:
【Không nên tấn công cư dân.】
Cuối câu lập tức hiện ra một dấu X đỏ.
Tôi cười khẩy.
“Anh giả vờ cái gì thế?”
Vệ Mân không nói gì.
Hắn liếc tôi một cái, rồi viết tiếp:
【Không nên trong lúc đ/á/nh nhau với Đường Tuân cố ý áp sát, thử dò xét thái độ của cậu ấy.】
Sau khi hệ thống nhận diện, dấu tick xanh xuất hiện.
Nhìn thấy tên mình xuất hiện dưới ngòi bút của Vệ Mân, đầu óc tôi hơi khựng lại.
Cố ý áp sát?
Dò xét thái độ ?
Thái độ… tôi quyết tâm đ/á/nh ch*t hắn à?
Nghĩ nửa ngày vẫn không hiểu, tôi dứt khoát bỏ qua.
Tôi tiếp tục viết:
【Không nên không nghe lời đội trưởng, nửa đêm lén ra thị trấn đi dạo, suýt nữa khiến đội trưởng bị thương.】
Chỉ cần nghĩ đến đội trưởng đang ở lại một mình, tâm trạng tôi lại trở nên bồn chồn.
Bên kia, Vệ Mân cũng giơ bút lên.
Tôi hơi lùi lại một chút, tò mò nhìn sang bảng của hắn.
Có lẽ vì bình thường ít viết chữ, chữ của Vệ Mân không đẹp lắm, nhưng vẫn rất ngay ngắn.
Và rồi tôi trơ mắt nhìn hắn từng nét từng nét viết xuống:
【Không nên lén nhìn Đường Tuân tắm, sau khi cậu tắm xong thì tr/ộm uống nước tắm của cậu.】
Tôi: “……”
Không dám cười.
Vì tên tôi là Đường Tuân.