Rồi buổi tiệc tất niên cũng đến.

Ngày hôm sau tiệc tất niên.

Tôi bị ánh nắng chiếu thẳng vào mặt mà tỉnh giấc.

Bàn tay trắng nõn nâng lên, định che lấy đôi mắt còn đang mơ màng.

Nhưng vừa động đậy, cả người đã ê ẩm như bị xe tải cán qua.

"Xì, lưng tôi!"

Sau đó người tôi gi/ật b/ắn lên, bật dậy phắt.

Tôi nhớ đêm qua mình có uống rư/ợu, sau đó.....................

Cánh tay rắn chắc và nóng bỏng vòng qua eo, có người khẽ gọi tên tôi bên tai từng chút một.

"Chi Chi, Chi Chi, nhìn anh xem....................anh là ai?"

Ánh đèn mờ ảo, những nụ hôn nóng bỏng.

Thân thể cường tráng cùng tiếng thở gấp khàn khàn.

Ngay cả giọt mồ hôi rơi trên cằm cũng khiến người ta nghẹn ngào rung động...

Ký ức ùa về, nhưng vì say quá nên tôi chẳng nhớ nổi khuôn mặt người đàn ông ấy.

Chỉ nhớ giọng nói hình như....................là Chu Du!

Trời ơi!

Tôi nuốt nước bọt.

Cảm giác như trời sập.

Lẽ nào tôi đã ngủ với Chu Du?

"Ừm, đầu đ/au quá, sau đó thì sao nhỉ?"

Tôi dùng tay đ/ập mạnh vào cái đầu còn đang nhức buốt, cố gắng nhớ thêm manh mối.

Điện thoại bỗng reo vang.

Bất chấp cơn đ/au đầu, tôi lập tức với lấy máy xem.

Trên điện thoại có hàng chục tin nhắn và cuộc gọi nhỡ.

Trên cùng là thông báo từ phòng Nhân sự gửi mười phút trước:

"Theo nghị quyết của ban lãnh đạo, điều động Trưởng phòng Kế hoạch Thẩm Chi làm Trợ lý cá nhân cho Tổng giám đốc Chu Du, phụ trách xử lý công việc hàng ngày, hiệu lực tức thì."

T r ợ l ý c á n h â n !

Bốn chữ này đ/ập thẳng vào cái đầu còn đang ong ong của tôi.

M/áu dồn hết lên đỉnh đầu.

Chu Du! Hắn đúng là cố ý!

Lợi dụng lúc tôi say xỉn nắm thóp, lấy việc công trả th/ù riêng! Chặn đường tiến thân của tôi!

Tôi vứt chăn, thậm chí không kịp thay đồ ngủ, chộp lấy điện thoại, cuốn theo cơn gió lao khỏi nhà.

Vì quá quen thuộc và vội vã.

Nên hoàn toàn không nhận ra, cánh cửa tôi vừa chạy ra là phòng của Chu Du.

Chứ không phải nhà mình ở kế bên.

Người trong phòng vội vã rời đi.

Chỉ còn lại mảnh giấy note và bát canh giải rư/ợu trên đầu giường, lặng lẽ nằm đó.

"Tỉnh rồi thì nghỉ ngơi ở nhà cho tốt" - Chu Du.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự thật về kẹo mạch nha

Chương 13
Năm 2016, chị gái tôi khi ấy đang học lớp 8. Trên đường đi bán kẹo mạch nha ở quầy hàng, chị bị kẻ khác chặt đứt hai chân, cưỡng hiếp rồi sát hại. Thế nhưng bà nội lại vừa khóc vừa tát vào gương mặt trắng bệch không còn chút máu của chị. "Đâu rồi! Kẹo mạch nha của bà đâu rồi!" Mười năm sau, tôi thi đỗ và trở về làng làm giáo viên. Một nữ sinh trong lớp rụt rè đưa cho tôi một thứ. "Thưa cô, đây là kẹo mạch nha nhà em tự làm, ngọt lắm ạ. Cô nếm thử đi." Khoảnh khắc viên kẹo tan dần trong miệng. Nước mắt tôi lập tức tuôn rơi. "Chị à… Cuối cùng em cũng biết phải làm thế nào để tìm ra hung thủ đã giết chị rồi."
80
2 Thần tôn thì sao? Chương 10
4 Kẻ Mạo Danh Chương 11
10 Cuốn Sách Xám Chương 8
11 Thi Quỷ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ tôi đem hết 2,8 tỷ tiền dưỡng già cho em trai, tôi xuất ngoại 18 năm không về, dịp Trung thu bà gọi video: Mua cho vợ em con túi 1,2 tỷ đi, con trả nhé.

Chương 16
Luật sư Ngô lấy một văn bản từ trong cặp tài liệu ra: "Theo đánh giá của chúng tôi, căn nhà cũ của mẹ ông/bà có diện tích đất khoảng hai trăm mét vuông, diện tích xây dựng là một trăm năm mươi mét vuông."
0