21
"Anh ấy... không trách tôi sao?" Mất hồi lâu tôi mới tìm lại được giọng nói của mình.
Đàm Các vẻ mặt bất lực: "Hắn trách cậu cái gì chứ? Hắn còn mong được làm chó cho cậu sai bảo kìa! Lúc cậu lừa hắn về Bạch gia, hắn nhận ra có điềm nên chạy ra ngoài, kết quả bị thằng em hắn lái xe tông trúng!"
Tim tôi thắt lại một cái: "Thế anh ấy..."
Đàm Các tiếp lời: "Người không sao, chỉ là va đầu vào nên khôi phục trí nhớ thôi. Khoảng thời gian này tìm cậu đến mất ăn mất ngủ, đáng thương lắm. Cậu có trách thì trách tôi đây này."
Tôi cạn lời. Nhìn biểu cảm của tôi, anh ta rón rén bổ sung:
"Thực ra, cái công ty của nhà cậu ấy, thà phá sản còn hơn. Cậu không quản lý nên không biết, bên trong bị đám người đó làm cho nát bét rồi, trốn thuế lậu thuế, nguy cơ tiềm ẩn đầy rẫy. Cậu là cổ đông lớn nhất, một khi xảy ra chuyện, người đầu tiên vào tù bóc lịch chính là cậu đấy. Lão Bạch là muốn c/ứu cậu, thấy cậu sống không tốt nên định đi tìm cậu ngay, kết quả lại bị cậu tông cho một phát."
"Khoan đã..." Tôi ngắt lời anh ta: "Anh biết là tôi tông anh ấy sao?"
Đàm Các gật đầu: "Lúc đầu không biết, sau lần gặp ở quán bar đó thì tra ra được ngay."
Tôi trợn tròn mắt: "Vậy nên lần đó anh đã nhận ra hắn rồi?"
"Đúng vậy."
"Thế tại sao anh không nhận anh ấy?!" tôi gào lên.
Đàm Các đảo mắt một cái, giọng điệu đầy sự cay đắng: "Tôi tưởng hắn cuối cùng cũng thông suốt, tìm được cách để theo đuổi cậu nên tôi nào dám phá đám! Thằng em hắn ở ngoài thì nói hắn đi công tác nước ngoài để tranh thủ chiếm quyền, nếu không phải lão Bạch trước đó bảo tôi là muốn thả dây dài câu cá lớn thì tôi cũng không tưởng hắn đang giả vờ đâu. Ai mà ngờ hắn mất trí nhớ thật chứ!"
Trời ạ... Đây đúng là cái hiểu lầm mang tính lịch sử mà!
"Thế... anh ấy đâu? Sao không tự mình đến?"
Đàm Các lại là một vẻ mặt bất lực: "Đang ở ngoài thành phố ấy, vừa nghe thấy tin tức của cậu là sợ cậu lại chạy mất, bắt tôi bay xuyên đêm đến đây để canh chừng cậu trước."
Tôi định hỏi thêm thì chuông cửa lại vang lên.
22
Đàm Các "chậc" một tiếng: "Đấy, chính chủ đến rồi kìa."
Tôi chạy ra mở cửa, thấy Bạch Vân Phi đang đứng trước cửa, phong trần mệt mỏi. Tôi còn chưa kịp nói gì, vành mắt hắn đã đỏ hoe, hắn ôm ch/ặt cứng lấy tôi:
"Xin lỗi... Anh không cố ý làm em phá sản đâu. Anh đền Bạch thị cho em, em đừng bỏ anh nữa có được không?"
Trái tim tôi bị tiếng khóc của hắn làm cho đ/au thắt lại từng cơn: "Đồ ngốc. Lúc trước tôi cố tình hành hạ anh đấy, anh không nhận ra sao?"
Hắn ôm tôi càng ch/ặt hơn: "Bảo bối muốn hành hạ anh thế nào cũng được, anh đều tự nguyện hết."
Nói đoạn, hắn cúi đầu định hôn tôi. Phía sau vang lên ti/ếng r/ên rỉ của Đàm Các: "Ê ê ê! Ở đây còn có một người sống sờ sờ đây này! Chú ý ảnh hưởng chút đi có được không hả?"
Bạch Vân Phi lúc này mới liếc hắn một cái: "Cho cậu ba giây, lập tức biến mất khỏi mắt tôi."
Đàm Các "chậc" một tiếng: "Đúng là có vợ hiền là quên ngay bạn tốt! Tra nam đích thực là đây chứ đâu! Vương tử Điện hạ, hay là cậu cân nhắc lại tôi chút đi?"
Tôi ngẩng đầu định nói hay là ở lại ăn cơm đã. Nhưng ngay lập tức bị Bạch Vân Phi dùng lực ấn đầu tôi vào lồng ng/ực hắn, rồi nghe thấy hắn nghiến răng nghiến lợi thốt ra một chữ: "CÚT!"
Đàm Các không dám trêu chọc hắn thêm nữa, vừa lầm bầm vừa lếch thếch bỏ đi. Tôi định gọi lại nhưng bị Bạch Vân Phi trực tiếp bế bổng lên đặt ngồi trên tủ giày, rồi nụ hôn của hắn ập xuống.
Tôi bị hôn đến mức bủn rủn cả người, mơ màng nghe thấy hắn nói: "Em chỉ có thể là Tiểu Vương tử của mình anh thôi."
Được rồi được rồi, là của anh, tất cả đều là của anh hết!
[TOÀN VĂN HOÀN]