Tôi hoảng hốt chạy đến nhà trưởng thôn, muốn kể chuyện nhà mình cho ông ta nghe.
Thế nhưng đến nơi mới phát hiện, trên gương mặt con trai cục cưng Lý Chí của ông ta cũng chi chít một lớp lông chó đen dày đặc.
Lý Chí vừa nhìn thấy tôi, lập tức đỏ ngầu hai mắt, mở to miệng, mặt đầy hung khí.
Bộ dạng này của hắn thật sự rất đ/áng s/ợ, tôi sợ hãi lùi lại mấy bước, vừa vặn đ/âm vào đạo sĩ đi/ên đã gặp ngày hôm qua.
“Đạo trưởng, ngài cuối cùng cũng đến. Mau nhìn con trai tôi xem, nó bị làm sao vậy?”
Đạo sĩ đi/ên sai người cởi hết quần áo của Lý Chí, kéo hắn ra xem xét tỉ mỉ, rồi bấm ngón tay tính toán.
Qua một lúc, sắc mặt ông đại biến, gấp gáp hỏi trưởng thôn: “Nó đã ăn th!t chó đen rồi đúng không?”
“Không sai, hôm qua gi*t hơn chục con chó đen lấy m/áu, sau đó ta chia th!t chó cho các nhà trong làng, có hai con chó đen là của nhà tôi, vì thế được chia nhiều hơn một chút.”
“Lo/ạn rồi!”
Đạo sĩ đi/ên tức gi/ận đ/ập mạnh xuống bàn một cái, dọa cho trưởng thôn cũng phải sợ hãi.
“M/áu chó đen là vật trừ tà, bình thường không đến mức bất đắc dĩ thì không được gi*t, các người vì giữ mạng mà tình thế bắt buộc phải gi*t thì thôi đã đành, không những không ch/ôn cất cho tử tế, lại còn dám ăn th!t chó, đúng là không muốn sống nữa rồi!”
“Á, vậy phải làm sao đây?” Trưởng thôn nghe vậy, sợ đến mức rũ rượi ngồi phịch xuống ghế.
Tôi đứng bên cạnh đạo sĩ đi/ên, lén lút kéo kéo vạt áo ông: “Đạo trưởng, ngài xem này.”
Theo hướng ngón tay tôi, chỉ thấy gần cổ áo trưởng thôn, cũng có một mảng lông đen đang từ từ chui ra ngoài.
Xem ra, ông ta cũng giống họ, cũng đã ăn th!t chó đen rồi!
Đạo sĩ đi/ên trấn tĩnh cơn thịnh nộ, trong mắt ông thoáng hiện tinh quang, thản nhiên nói: “Tính đến bây giờ, chỉ có một cách này thôi.”
Nửa canh giờ sau, toàn bộ người trong thôn đều được gọi đến từ đường.
Vì sợ có người lén giấu giếm không khai báo, vừa vào cổng, tất cả mọi người đều phải vào căn phòng bên trong cởi hết quần áo để kiểm tra một lượt.
Phàm là người trên người xuất hiện lông chó đen, đều phải quỳ trước mặt tổ tiên dập đầu nhận sai, c/ầu x/in các vị tổ tiên họ Lý phù hộ. Tôi đứng sau lưng đạo sĩ đi/ên, trong đám người đang quỳ, cẩn thận tìm ki/ếm.
Trưởng thôn, Lý Chí, Lý Lão Cửu, Lý Thập Nhất, Lý Thập Tam, còn có bà nội, cha, Tam gia gia…
Tất cả những kẻ đã hại ch*t chị, lúc này đều ở đây cả.
Cũng phải, bọn chúng vốn quen cậy thế ở thôn, trong nhà có đồ tốt, đương nhiên đã sớm chui vào bụng chúng trước.
Theo quy củ mà tổ tiên truyền lại từ hàng ngàn năm nay, phàm là người phạm đại tội, đều phải ph/ạt ít nhất hai trăm cái.
Mười ngày trước, chị phạm tội d/âm dật bị roj mây quất hai trăm cái, còn đám người này lúc này, vì tội nhẹ hơn một chút, nên chỉ cần đ/ập đầu hai trăm cái.
Đạo sĩ đi/ên chỉ vào tôi: “Tiểu Lâm, đi đọc số cho chúng.”
Được lệnh, tôi vội đi đến cửa từ đường, đứng trước mặt trưởng thôn đang quỳ, mặt hướng về phía mọi người, lớn tiếng nói:
Dập đến một trăm cái, thằng nhóc m/ập Lý Chí nhà trưởng thôn là người đầu tiên không chịu nổi, hắn tức gi/ận đứng bật dậy.
“Tao không dập nữa, tao thấy thằng đạo sĩ thối kia rõ ràng là đang giở trò bịp bợm! Chỉ có thằng ng/u mới tin!”
Nói xong, hắn xuyên qua đám đông đi về phía cửa lớn từ đường.
Thấy hắn đứng dậy, những người khác cũng nhịn không được muốn hùa theo, dù sao nhiều người đã sớm đ/au lưng mỏi gối, trán còn dập cả m/áu.
Mắt thấy mấy người trẻ tuổi cũng chuẩn bị đi theo hắn, đạo sĩ đi/ên lắc đầu, thở dài: “Tự mình gây nghiệp, không thể sống!”
Lời ông vừa dứt, đột nhiên, Lý Chí còn chưa đi đến cửa đã trợn trắng mắt, co gi/ật ngã lăn ra đất.
Vốn dĩ lông đen trên người hắn chỉ ở trên mặt và nửa người trên, nhưng chỉ trong khoảnh khắc, lông đen liền nhanh chóng lan xuống dưới từ thắt lưng, cho đến khi mọc đầy cả lòng bàn chân.
Chỉ thấy Lý Chí vừa bò bằng tay vừa bò bằng chân, cả người nằm rạp trên đất, mắt đỏ ngầu, gầm gừ lao về phía đám người đang quỳ trên mặt đất.
Bộ dáng đó, dường như đã không còn bình thường nữa rồi.
“Á!!! Yêu quái! Đạo trưởng c/ứu mạng!”
Đám người quỳ sợ hãi tản ra tứ phía. Đạo sĩ đi/ên đứng dậy từ ghế, ông vớ lấy ki/ếm đào, thổi một hơi, xuyên qua đám đông phóng thẳng vào người Lý Chí một cái thật mạnh!
Ki/ếm đào trúng ngay ngựk Lý Chí, m/áu đỏ tươi chảy xuống theo thân ki/ếm gỗ, Lý Chí quằn quại trên đất mấy cái, rất nhanh đã không còn động tĩnh.
“Mày gi*t con trai tao, tao liều mạng với mày!”
Biến cố xảy ra quá nhanh, lúc này trưởng thôn mới phản ứng kịp, mắt ông ta đỏ ngầu, đi/ên cuồ/ng lao về phía đạo sĩ đi/ên.
“Ông thử xem, xem hắn còn là con trai ông nữa không?”
Đạo sĩ đi/ên rút ki/ếm, đ/á thân mình Lý Chí một phát.
Chỉ thấy không biết từ lúc nào, phía sau mông hắn lại mọc ra một cái đuôi đen to và thô.
“Không tin tôi thì cứ về, qua giờ Tý, các người sẽ biến thành yêu quái chó đen, đời đời kiếp kiếp không được siêu sinh, đến lúc đó đừng có oán trách tôi.”
Đạo sĩ đi/ên nói xong, lại quay về chỗ ngồi uống trà.
Lần này, không còn ai không tin nữa.
“Đùng, đùng, đùng…”
Hàng trăm người cùng quỳ xuống đất dập đầu, phiến đ/á xanh phát ra tiếng trầm đục, rung động đến nỗi bài vị trong từ đường cũng theo đó mà lắc lư mấy cái.
Dập xong hai trăm cái, đã đến giờ Thìn đêm.
Đạo sĩ đi/ên phân phó: “Tạm được rồi, cởi hết quần áo của chúng ra, hắt nước nóng lên.”
Lời ông vừa dứt, lập tức có người xông lên trước l/ột sạch quần áo của đám người.