"Bộp!" Triệu Thiết Sinh đ.ấ.m mạnh một nhát lên mảng tường ngay sát tai Hứa Chi Minh.
Hứa Chi Minh sợ đến mức rơi nước mắt, bao nhiêu lời định nói đều nghẹn ứ lại trong cổ họng.
Triệu Thiết Sinh thu tay về, lớp da trên đ/ốt ngón tay rướm m/áu, vẻ mặt hung á/c tột độ, "Hứa Chi Minh, ông đây không đ.á.n.h cậu là vì nể tình cậu từng giúp đỡ tôi trước đây."
Anh túm lấy cổ áo Hứa Chi Minh, xách ngược anh ta lên một chút, "Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu được phép động vào em ấy."
"Em đâu có động vào cậu ấy, em chỉ khuyên bảo..."
"C/âm miệng." Ánh mắt Triệu Thiết Sinh tràn đầy vẻ gh/ê t/ởm, "Đừng tưởng tôi không biết cậu đang tính toán cái gì trong đầu. Thu lại mấy cái tâm tư bẩn thỉu đó đi. Trần Khoái Sênh là người thế nào, ông đây rõ như lòng bàn tay, không cho phép cậu ở đây bôi nhọ em ấy."
Sắc mặt Hứa Chi Minh trắng bệch, nửa ngày không thốt ra được lời nào. Triệu Thiết Sinh buông tay, chán gh/ét phủi phủi quần áo, "Sau này cậu tránh xa em ấy ra một chút. Nếu còn để tôi nghe thấy cậu nói năng linh tinh với em ấy, hoặc xúi giục em ấy làm chuyện x/ấu gì..."
"Tôi sẽ không dễ nói chuyện thế này nữa đâu."
"Cậu cũng biết rồi đấy, ông đây là kẻ thô lỗ, ra tay không biết nặng nhẹ, muốn khiến cậu sống không bằng c.h.ế.t là chuyện rất dễ dàng."
Hứa Chi Minh tựa vào tường trượt ngồi xuống đất, hai chân run cầm cập.
Triệu Thiết Sinh quay người bỏ đi, tôi vội vàng rụt đầu vào góc tường, chạy biến về nhà trước khi bị anh phát hiện.
17.
Tối hôm đó Triệu Thiết Sinh về nhà rất muộn. Anh mang về một tuýp t.h.u.ố.c mỡ và một túi hạt dẻ rang đường nóng hổi. Anh không nhắc gì đến chuyện của Hứa Chi Minh, tôi cũng giả vờ như không biết.
Tôi chỉ biết rằng, Triệu Thiết Sinh thực sự yêu tôi. Hoàn toàn không giống như trong nguyên tác, nói rằng anh chỉ yêu mỗi thụ chính.
Cuộc sống bình yên trôi qua được nửa tháng. Vết thương của tôi đã lành, tôi cũng chẳng thèm để ý đến những chiêu trò khiêu khích ngầm của Hứa Chi Minh nữa. Chỉ cần có Triệu Thiết Sinh ở bên, những á/c ý và sự tự ti dường như đều bị chặn đứng bên ngoài một bức tường thành vững chãi.
Cho đến ngày thứ Sáu đó. Triệu Thiết Sinh phải tăng ca ở xưởng sửa xe, tôi không đợi anh đến đón mà muốn tự đi tìm anh. Trong hẻm không có đèn đường, tối om như hũ nút. Phía trước đột nhiên lập loè vài đốm lửa, là có người đang hút th/uốc. Tôi quay người định chạy.
"Trần thiếu gia, vội vã đi đâu thế?" Giọng của Lý Trang. Gã bước ra từ trong bóng tối, bước chân khập khiễng, trên mặt vẫn quấn băng gạc, là dấu vết của trận ẩu đả lần trước.
Theo sau gã là bốn năm tên du côn, trên tay đứa nào cũng cầm hung khí.
Lý Trang vứt điếu t.h.u.ố.c xuống đất, dùng mũi giày di mạnh cho tắt hẳn. Gã nhổ một bãi nước bọt, vác thanh thép tiến lại gần: "Trần Khoái Sênh, lần trước người đàn ông của mày g/ớm mặt thật đấy, đ.á.n.h vỡ cả đầu ông đây."
Tôi lùi lại vài bước: "Các người... các người muốn làm gì?"
Lý Trang cười á/c đ/ộc: "Hứa Chi Minh thằng ranh đó bảo mày là người lưỡng tính, mấy anh em đây muốn xem thử, cái kiểu lưỡng tính này là như thế nào?"
Mấy tên du côn cũng hì hục cười rộ lên rồi vây lấy tôi. Lý Trang đưa tay định chộp lấy cổ áo tôi.
Tôi tung chân định đ/á thì bị gã tóm ch/ặt lấy cổ chân, cả người bị quật ngã mạnh xuống đất. Tôi liều mạng quào tay vào mặt gã, móng tay rạ/ch qua cổ gã để lại một vệt m/áu. Lý Trang c.h.ử.i thề một tiếng, vung tay t/át tôi một cái nảy lửa.
Bên tai ù đi, trước mắt n/ổ đom đóm vàng. Đến khi nhìn rõ lại, mấy tên kia đã la hét t.h.ả.m thiết, nằm rạp dưới đất. Triệu Thiết Sinh lao đến định đỡ tôi dậy.
Ngay khoảnh khắc anh cúi người xuống, Lý Trang đã bò dậy. Trên tay gã bỗng xuất hiện một con d.a.o gấp. Tôi nằm dưới đất, vừa vặn nhìn thấy tia sáng lạnh lẽo ấy.
Cơ thể phản ứng nhanh hơn cả n/ão bộ. Tôi mạnh bạo ôm ch/ặt lấy eo Triệu Thiết Sinh, mượn lực xoay người một cái.
"Phập" một tiếng. Có thứ gì đó nóng hổi phun trào từ phía thắt lưng tôi.
Triệu Thiết Sinh ôm tôi vào lòng, đi/ên cuồ/ng ấn ch/ặt vết thương. M/áu tuôn ra từ kẽ ngón tay anh, căn bản không thể ngăn lại được, "Không, đừng sợ, đừng sợ... Khoái Sênh, anh đưa em đi bệ/nh viện..."
Anh muốn bế tôi lên, nhưng người đàn ông có thể một tay vác cả cái động cơ này, giờ đây ngay cả đứng cũng đứng không vững.
"Triệu Thiết Sinh..." Tôi gắng sức túm lấy cổ áo anh, "Em đ/au quá..." Đau thật sự. Nhưng trong lòng lại thấy an ổn vô cùng. Lần này người đổ m.á.u là tôi, không phải anh.
Nước mắt của Triệu Thiết Sinh từng giọt lớn rơi lã chã trên mặt tôi, "Không đ/au đâu, một chút nữa thôi là hết đ/au rồi... Trần Khoái Sênh, em đừng nhắm mắt, anh xin em, đừng ngủ..."
Tầm nhìn bắt đầu nhòe đi, mọi thứ xung quanh dần tối sầm lại, "Triệu Thiết Sinh, có phải em sắp c.h.ế.t rồi không..."
"Không đâu! Em sẽ không c.h.ế.t!" Anh gào đến lạc cả giọng, ôm lấy tôi loạng choạng lao ra đầu hẻm.
Tôi muốn cười, muốn giơ tay sờ mặt anh, nhưng thế nào cũng không nhấc lên nổi. Những ký ức xa xăm đột ngột ùa về. Kẻ vĩnh viễn không đợi được người trong viện t/âm th/ần năm đó, kẻ què quặt cõng tôi đi suốt quãng đường tuyết rơi...
Kiếp này, đổi lại là em bảo vệ anh rồi.
"Triệu Thiết Sinh, em yêu anh..." Tôi không biết mình có thốt lên lời không.