Dạy Lan Cách Bắt Cá

Chương 11

31/03/2026 20:18

Dưới sự che chắn của anh, tôi đã ăn xong trứng và xíu mại, đang định cầm ly Americano đ/á trên bàn thì bị anh nhanh tay đổi thành sữa ấm.

Tôi lườm anh một cái.

"Trả cà phê cho em."

"Không được uống đồ lạnh."

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, tôi có chút chột dạ.

Anh còn nhớ cả những ngày tôi khó chịu vì đến tháng, trong khi tôi lại không biết sinh nhật anh.

Trong suốt một tiết học, giáo viên liên tục gật đầu với anh, hoàn toàn là dáng vẻ của một học trò cưng.

Anh ngồi bên cạnh tôi, tôi làm sao có tâm trí nghe giảng.

Tôi lén nhìn anh mấy lần, đều bị anh nhắc nhở phải nghe giảng, lúc lơ đãng không ghi chép, anh đã gạch chân cho tôi không ít.

Sau giờ học, anh phải đi cùng giáo viên, vừa thu dọn đồ đạc vừa nói với tôi: "Tối nay đi cùng anh trai em nhé."

Tôi còn chưa kịp hiểu anh đang nói gì thì anh đã biến mất ngoài cửa.

Đến trưa, tôi chạy ra sân bóng rổ tìm Giang Phong, anh ấy có thói quen chơi bóng một lúc trước bữa trưa.

"Giang Phong, anh định trốn em đến bao giờ?"

Một giọng hỏi đầy đ/au khổ vang lên, tôi lập tức dừng bước, lén lút ló đầu ra xem.

Ôn Miên lại ôm lấy eo Giang Phong từ phía sau, cả khuôn mặt vùi vào lưng anh khóc đến vai run lên.

Tôi hít một hơi khí lạnh.

Vợ chưa cưới của bạn trai cũ đang ôm anh trai tôi?

Hay là mắt tôi có vấn đề?

Tôi dụi mắt, mở to mắt ra nhìn.

Chỉ thấy Giang Phong lạnh lùng gỡ đôi tay mảnh khảnh của Ôn Miên ra, cô ấy khóc như mưa, anh ấy thì vẫn không hề động lòng.

"Hãy ở bên Bách Lan cho tốt, hai chúng ta chỉ là bạn học."

Ôn Miên cố chấp ôm lấy eo anh trai một lần nữa: "Giang Phong, em chỉ hỏi anh có thích em không."

Giang Phong trả lời lạc đề: "Hai người đã định sẵn phải liên hôn, đừng phá hỏng mối qu/an h/ệ của tôi và Bách Lan."

Nói xong anh ấy dùng sức gỡ tay Ôn Miên ra, Ôn Miên kìm nén hỏi: "Vậy còn em thì sao, không có em anh cũng sẽ không hối h/ận sao?"

Giang Phong không trả lời, ôm quả bóng rổ quay đầu đi thẳng.

Tôi chưa bao giờ thấy anh lạnh lùng vô tình như vậy, đây còn là Giang Phong hay thích cà khịa, miệng lưỡi không tha người sao?

Ôn Miên che mặt ngồi thụp xuống khóc một lúc, sau khi nhận một cuộc điện thoại, thì gật đầu rồi đi về phía cổng trường.

Tôi m/a xui q/uỷ khiến đi theo sau.

Cô ấy lau nước mắt, thành thạo ngồi lên ghế phụ của chiếc Maybach của Bách Lan rồi phóng đi.

Tôi đứng dưới nắng, có chút choáng váng.

Chuyện này, lo/ạn như một nồi cháo, nhân lúc còn nóng thôi thì húp luôn đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiếp này ta không đón hoàng tử về cung

Chương 17
Giới thiệu: Hoàng hậu Thẩm Chiếu Hành bị chính con trai ruột là Tiêu Thừa Cảnh phản bội đến chết, nàng trọng sinh trở về ngày con trai hồi cung. Không còn hèn mọn lấy lòng như kiếp trước, nàng lạnh lùng từ chối đích thân đón tiếp Tiêu Thừa Cảnh, mặc kệ hắn ôm bài vị quỳ ở cổng Chu Tước, mặc kệ hắn đập nát khóa trường mệnh. Tiêu Thừa Cảnh bị nô bộc cũ của dì là Thẩm Tri Nhu xúi giục, hiểu lầm mẹ mình suốt nhiều năm, cho đến khi chân tướng phơi bày mới biết mình đã hận lầm người. Hắn quỳ dài trong tuyết, xả thân cứu anh trai, chủ động xin đi trấn thủ biên giới phía Bắc, chỉ cầu mong mẹ tha thứ. Một mối quan hệ mẹ con đầy đau khổ và dằn vặt, dần dần xoay chuyển giữa những âm mưu quyền lực và lời dối trá.
Trọng Sinh
0