Tình Vững Như Thạch

Chương 7.

22/02/2026 18:56

Tôi tìm ki/ếm một vòng, cuối cùng dồn sự chú ý vào nữ chính Tống Thanh Nhiên.

Cho đến nay, có vẻ suy nghĩ của cô ấy là bình thường nhất.

Bởi vì suy nghĩ của cô ấy hoặc là [Không được mà Cảnh Thâm], hoặc là [Cảnh Thâm đáng yêu quá].

Thấy cốt truyện sắp đến nút thắt quan trọng khi nam phụ yêu mà không được đáp lại sẽ ra tay với nữ chính, tôi nhìn thiệp mời dự tiệc vừa nhận được trong tay, quyết định c/ứu vớt một người bình thường hiếm hoi trong cuốn sách này.

Tuyệt đối không phải vì tôi không ưa gì cái tên Phương Dục An khốn kiếp đó đâu...

Tôi giả vờ vô tình đi đến bên cạnh nữ chính.

Lúc này, Tống Thanh Nhiên tự tay chuẩn bị đĩa hoa quả trong bếp, để mang đến cho Phó Cảnh Thâm đang họp trực tuyến trong thư phòng.

Tôi giữ đúng thân phận nữ phụ đ/ộc á/c và tình địch của mình, gằn giọng nói: "Bữa tiệc tối mấy ngày nữa tôi khuyên cô đừng đi, đừng có lóng ngóng, làm mất mặt anh tôi."

Nữ chính vẫn cầm con d/ao gọt hoa quả, giọng nói dịu dàng nhưng không hề yếu thế: "Tôi đã nhận lời mời của Cảnh Thâm, hôm đó sẽ đi cùng anh ấy. Còn chuyện làm mất mặt hay không, đó là chuyện của Cảnh Thâm, không liên quan đến cô."

Tại sao nữ chính lại không nghe lời khuyên chứ! Cô ấy có biết hôm đó cô ấy sẽ bị nam phụ b/ắt c/óc, rồi bị "như thế này như thế kia" không?

Tôi tiếp tục đ/ộc á/c: "Cô biết rõ hôm đó anh Dục An cũng sẽ đi, nhưng lại cố tình xuất hiện trước mặt anh ấy. Cô có thật sự coi mình là vạn người mê, rất thích cảm giác được đàn ông săn đón không?"

"Tôi không có..."

"Không có thì đừng đi! Anh Dục An đã rất đáng thương rồi, c/ầu x/in cô giơ cao đá/nh khẽ mà buông tha cho anh ấy đi!"

Nam phụ quả thật đáng thương, anh ta si tình mà không được đáp lại, sự bi/ến th/ái của anh ta không có chỗ để phát tiết.

Tống Thanh Nhiên thở dài, thỏa hiệp: "Lát nữa tôi sẽ nói với Cảnh Thâm một tiếng."

Tôi vui vẻ vỗ vai cô ấy, an ủi nói: "Như vậy mới đúng chứ nghe lời khuyên của tôi thì sẽ có cơm ngon mà ăn."

Nói xong, tôi lại cảm thấy hành động này quá thân mật, không phù hợp với hình tượng nữ phụ đ/ộc á/c của tôi.

Thế là tôi lại thuận thế đẩy vai cô ấy một cái, hừ lạnh một tiếng: "Coi như cô biết điều."

Nào ngờ Tống Thanh Nhiên nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp, nhưng trong lòng lại dịu dàng nói: [Đúng là tính trẻ con.]

...

Tôi quay đầu bỏ đi.

"Cảnh Vãn, cô có muốn ăn hoa quả không?"

"Có!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm