Vong Quốc

Chương 10

28/03/2024 15:36

10.

Sau khi từ Nam Quân trở về, công tác c/ứu trợ thiên tai rất tốt đẹp, hoàng đế hết sức khen ngợi.

Ông ấy hỏi tôi thích gì, đương nhiên tôi không thể nói là tiền được, như vậy thì quá thô tục rồi.

Tôi nói rằng tôi thích trồng hoa, và chỉ bằng một nét bút, ông ấy đã phong tôi làm huyện chúa, giao cho tôi một thái ấp lớn, cho phép tôi trồng trọt bất cứ thứ gì tôi muốn.

Bận rộn ở Nam Quân đã lâu, tôi quá mệt rồi, kiệt sức, ở nhà nằm liệt cả tuần.

Ân thưởng của hoàng đế liên tục được gửi đến phủ Tể tướng.

Cha và nương tôi rất tự hào về tôi, nhưng họ cũng trách tôi vì đã mạo hiểm, vì Thái tử mà mạng sống cũng không cần nữa.

Ông ấy nhìn Kỳ Phong lại càng thêm không thuận mắt.

Kỳ Phong đã nhiều lần phàn nàn với tôi rằng, Tể tướng đã nhiều lần vào lúc không ai chú ý trợn mắt trắng tròng nhìn cậu ta.

Có lẽ vì quá rảnh rôi , tôi đã nằm mơ về kiếp trước, lần đầu tiên tôi đến công viên giải trí với Kỳ Phong.

Nhưng chưa bắt đầu chơi, giấc mơ đã kết thúc.

Tiếp đó là cảnh tượng trong b/ệnh viện, tôi và Kỳ Phong nằm cùng phòng b/ệnh, nằm trên giường b/ệnh hôn mê bất tỉnh.

Lúc đầu tôi không để ý lắm, tôi đã mơ giấc mơ này suốt một tuần, thậm chí tôi có thể mơ thấy cảnh tượng này khi đang chợp mắt vào buổi trưa.

Kỳ Phong kéo tôi vào một góc, thần bí nói:

“Tôi đã nằm mơ một giấc mơ.”

Tôi nhướn mày.

“Mơ thấy chúng ta đang nằm trong b/ệnh viện, hôn mê bất tỉnh.”

Tôi tiếp tục nói: “Liên tục mơ cả một tuần, thậm chí ngủ trưa cũng mơ thấy”.

Cậu ta nhìn tôi: “Cậu cũng mơ thấy nó sao?”

Ừm, tôi gật đầu.

Tôi đưa ra suy đoán của mình: “Cậu nói xem đây có phải là một lời gợi ý cho chúng ta không? Ông trời chắc là cảm thấy chúng ta đã tích lũy được công đức lớn lao trong việc c/ứu trợ thiên tai và ban thưởng cho chúng ta có thể quay trở về”.

Ở đây mặc dù rất tốt, nhưng bóng dáng của vo/ng quốc lại giống như một thanh ki/ếm sắc bén treo trên đầu, không biết khi nào nó sẽ gi*t ch*t chúng ta.

Cả hai chúng tôi bắt đầu cố gắng quay trở lại.

Nhảy sông, nước vẫn chưa ngập tới đầu thì bị mật vệ c/ứu lên.

Hạc đỉnh hồng, loại th/uốc đ/ộc đ/ộc nhất, chúng tôi uống hết hàng còn tồn lại trong các cửa hàng như uống nước giải khát mà vẫn như không có chuyện gì xảy ra.

Cũng không đúng, lại bị tiêu chảy đã hai ngày.

Tìm một nơi vắng vẻ để tr/eo c/ổ t/ự t* nhưng kết quả xà nhà lại sập xuống.

Hai chúng tôi nhìn những chiếc xà dày bằng mấy con người, tôi và Kỳ Phong trọng lượng như thế nào chứ, hai chúng tôi thế mà lại làm g/ãy xà nhà được.

Ông trời tệ bạc này, thực sự đang chống lại hai chúng tôi.

Lúc chúng tôi muốn sống thì bắt chúng ta ch*t, và bây giờ chúng tôi muốn đi ch*t thì lại bắt chúng tôi phải sống.

Chưa kịp đợi chúng tôi giày vò giãy giụa ra kết quả thì đã có tin từ trong cung truyền đến, hoàng thượng triệu Kỳ Phong và tôi vào cung.

Trong đại điện, người cha Tể tướng nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép

Tôi nghi hoặc, mấy ngày này tôi đâu có làm gì chọc gi/ận gây rắc rối đâu.

“Trẫm biết tình yêu của hai con bền hơn vàng, vốn đã thỏa thuận với hoàng hậu vào dịp Trung thu trăng rằm sẽ ban hôn cho con và Thái tử.”

Hoàng đế nói rồi đưa vào tay tôi một chiếu chỉ màu vàng tươi: “Ai mà biết được các con vội tới như vậy? Thôi vậy. Chiếu chỉ này hai con cứ cầm lấy trước đi vậy. Vạn lần đừng gây lộn xộn nhốn nháo nữa.”

Thì ra mật vệ đã báo cáo hành động mấy ngày nay của chúng tôi với hoàng thượng, hoàng thượng cho rằng chúng tôi rơi vào bẫy tình, muốn ch*t vì tình yêu.

Ngay trong đêm liền triệu cha tôi vào cung, đặt bình rư/ợu đ/ộc và tấm vải trắng tr/eo c/ổ ngay trước bàn án.

Doạ cho cha tôi sợ đến mức nghĩ đi nghĩ lại mọi chuyện tám trăm lần, cũng không nghĩ ra chuyện gì mà phải hổ thẹn với triều đường.

Hoàng đế yêu cầu mật vệ trình bày rõ ràng chuyện xảy ra giữa tôi và Thái tử, cha tôi cho rằng vì ông ấy muốn chia rẽ uyên ương, nhất thời hai chúng tôi nghĩ không thông, muốn ch*t vì tình.

Chuyện đã đến mức này, cha tôi sợ tôi lại làm chuyện ng/u ngốc nên cũng không từ chối nữa.

Tôi cau mày, đây là hướng nghĩ m/áu chó ch*t ti/ệt gì vậy.

Mặc dù tôi liên tục từ chối nhưng hoàng đế và cha tôi vẫn cho rằng là tôi ngại ngùng, quyết định ấn định ngày cưới.

Tôi nháy mắt với Kỳ Phong, yêu cầu cậu ta từ chối ngay, không ngờ anh ấy chỉ cúi đầu không nói gì, thậm chí còn không thèm nhìn tôi.

Sau khi rời khỏi đại điện, cậu ta bước đi rất nhanh, tôi vội bước tới ngăn cậu ta lại.

“Sao lúc nãy cậu không nói chuyện?”

Ánh mắt cậu ta đảo qua đảo lại: “Cả ngày tôi xử lý công văn… bận đến lo/ạn cả rồi, không để ý.”

“Vậy sao?”

Kỳ Phong gần đây quả thực bận rộn hơn nhiều, hoàng đế sai cậu ta giám sát các bộ.

Mỗi lần tôi đến tìm cậu ta, cậu ta cũng đều đang bận rộn xem xét, phê duyệt các công văn.

A Nhị xuất hiện và báo cáo: “Đại Lý Tự Khanh đã đợi ở phủ Thái tử nhiều giờ rồi.”

Kỳ Phong thở phào nhẹ nhõm chối bỏ trách nhiệm, vội vàng bỏ chạy, như bị sói đuổi theo.

Tôi lại không phải là thứ ăn th!t người.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
490
4 Bên vực thẳm Chương 6
5 U U Lục Minh Chương 30.
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Ba quy tắc Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm