Thẩm Trình ít khi đến chỗ tôi.
Nên Giang Vãn và tôi ngang nhiên ngủ cùng nhau mỗi ngày.
Đêm nay bụng đói cồn cào.
Giang Vãn ngủ say, tôi không nỡ đ/á/nh thức, bước xuống cầu thang nhẹ nhàng thì
nghe thấy bảo vệ đang tán gẫu.
"Đại ca đến mà tôi chẳng thấy."
"Đến để ngủ thì thấy làm gì."
Tim tôi đ/ập lo/ạn, quên cả đói, vội quay phòng lôi Giang Vãn dậy.
Hắn vốn có tật cáu gắt khi ngủ, giờ bị đ/á/nh thức
đầu tóc rối bù, chau mày nhưng không nổi gi/ận.
"Làm gì thế?"
"Thẩm Trình đến rồi, trốn mau!"
Hắn đơ người hai giây: "...Hả?"
Tôi sốt ruột mồ hôi vã ra: "Nhanh lên!"
Kéo hắn dậy nhét vào tủ quần áo.
Người cao lớn co ro trong tủ trông thật tội nghiệp.
Nhưng tôi không kịp xót xa.
Vội thu dọn quần áo hắn ném vào tủ luôn.
Căng thẳng chờ đợi một hồi.
Từ trong tủ vọng ra giọng buồn ngủ nghẹt mũi:
"Thả tôi ra được chưa?"
"Chưa!"
"Nửa tiếng rồi, hắn không vào là không đến đâu."
Giọng hắn bực bội vì buồn ngủ, tôi cũng nổi cáu:
"Anh mất kiên nhẫn cái gì?"
"Giờ anh là tiểu tam."
"Ngủ với vợ người ta thì phải trả giá."
"Để Thẩm Trình phát hiện, c/ắt của quý anh luôn đấy."
Người trong tủ im bặt.
Tôi thấy mình nói quá lời, mở tủ hôn hắn một cái: "Ngoan, đợi thằng ngốc nuôi con cho ta."
"。"
Hai người xáo trộn một hồi, cuối cùng Thẩm Trình cũng chẳng đến.
"Anh đã bảo hắn không vào mà."
Tôi tức gi/ận: "Đồ th/ần ki/nh, chỉ biết hànhz hạz người khác."
"Đẻ con không có đít."
Giang Vãn bụm miệng tôi: "Đừng nói thế."
Tôi gật đầu, lại ngửi lòng bàn tay hắn: "Nhưng mùi trên người anh giống Thẩm Trình quá."
"Chẳng lẽ..."
Hắn cúi mắt nhìn tôi, hơi thở chậm lại.
"Mấy anh cùng bang hội xài chung nước hoa à?"
"..." Hắn ngập ngừng: "Cái đầu nhỏ xinh mà đầy nước thật đấy."
"Dạo này còn khó chịu không?"
"Có chứ, không thấy em còn nôn à, sao thế?"
Hắn im lặng: "Không có gì, để hôm khác nói sau."
Hắn nói "hôm khác" nhưng chẳng biết khi nào.
Dạo này đêm không đến, ngược lại Thẩm Trình lại hay sang.
Tôi dò hỏi: "Em có bầu rồi, cũng không làm gì được, ngài đến đây để...?"
"Ngủ ngon."
Tôi "ồ" một tiếng, đành kéo chăn đắp.
Mèo con đang chạy nhảy trong phòng bỗng nhảy từ đầu giường xuống, giẫm trúng mắt tôi.
"Á!"
Thẩm Trình lật người dậy, giọng gấp gáp y hệt Giang Vãn: "Sao? Đau chỗ nào? Nặng không?"
"Xí... không sao, hơi đ/au một chút thôi."
Thẩm Trình thở phào, quay dạy mèo:
"Tảo Tảo, lại đây."
Tay tôi đang xoa mắt bỗng khựng lại.
Tảo Tảo, Giang Vãn, Vãn Vãn, Tảo Tảo.
Vậy tên mèo con là Tảo Tảo chỉ có tôi và Giang Vãn biết.
Sao Thẩm Trình lại biết?
Giang Vãn đâu có lý do gì nói với hắn.
Bộ n/ão cấu hình thấp của tôi quá tải.
Mùi hương giống hệt nhau của hai người đẩy tôi đến giả thuyết táo bạo nhất.
Chẳng lẽ Giang Vãn chính là Thẩm Trình?
Ý nghĩ vừa lóe lên, toàn thân tôi lạnh toát.
"Sao? Lạnh à?"
"Không." Tôi trở mình, trong bóng tôi li /ếm dái tai Thẩm Trình.
Đó là điểm nh.ạy cả.m của Giang Vãn, mỗi khi bị hắn làm cho mệt, tôi lại hôn mút chỗ này
để hắn sớm buông tha.
Quả nhiên Thẩm Trình gi/ật mình, hơi thở gấp gáp hơn.
Giọng khàn đẩy tôi ra: "Có bầu rồi, đừng phá."
"Ừ."
Tôi giả vờ bực tức cắn mạnh vào ng/ực hắn.
"Tiền Mãn Mãn!"
Lại vội li /ếm liếm xoa dịu: "Xin lỗi, muốn quá nên không nhịn được."
"...Ta là ai?"
"Thẩm Trình." Tôi đáp.
"Em muốn ta?" Giọng vừa khó tin vừa pha chút tức gi/ận.
"Không được sao?"
Trong bóng tối, ai đó thở gấp rồi lật người đứng dậy.
"Anh đi à?"
Tôi kéo tay áo hắn.
"Em buông tay trong ba giây."
Câu nói sao quen thế.
Ngôn ngữ có quán tính.
Con người có hệ thống ngôn ngữ quen thuộc mà bản thân không nhận ra mình lặp lại.
Nhưng tôi nhớ từng chi tiết với Giang Vãn.
Giang Vãn cũng từng nói vậy với tôi.
Là trùng hợp sao?