Kỳ Liễm suốt đường im lặng không nói năng gì, tôi cố hết sức giải thích với em ấy về mớ hỗn độn trong ký ức đã nhầm lẫn khi tôi mất trí nhớ. Còn cả bức thư tình lệch lạc khiến em ám ảnh bấy lâu nay nữa. A Liễm của tôi đúng là người cực kỳ nh.ạy cả.m và hay nghi ngờ.

"Lúc đó anh ngại quá, chỉ muốn dùng thư tình để thử lòng em. Em đừng nghe Cố Hành Chi xúi dại, nếu chúng ta vì lời đ/âm thọc của hắn mà rạn nứt tình cảm vợ chồng, chẳng phải đúng ý hắn sao?"

Càng nói tôi càng thấy hụt hẫng. Bởi vì Kỳ Liễm đã gi/ật phăng cà vạt. Tiếp theo là chiếc thắt lưng được em tuột ra, nắm ch/ặt trong tay đ/ập xuống lòng bàn tay đen đét. Tôi cảm giác như chiếc dây da ấy không đ/ập vào tay em mà đang quất lên người mình.

Kỳ Liễm tiến từng bước, tôi lùi dần tìm đường thoát thân.

"Trước đây vì bác sĩ dặn đừng ép anh hồi phục ký ức kẻo tổn thương n/ão. Giờ anh đã nhớ ra rồi, chúng ta phải tính sổ thôi!"

"Chán rồi? Không yêu nữa?"

Tôi gi/ật b/ắn người, vội vàng khoát tay: "Đó là do kịch bản tác động, ký ức anh hỗn lo/ạn chứ không phải bản thân muốn vậy!"

"Cố Hành Chi có câu nói đúng, bức thư tình ấy khiến em luôn bất an. Mỗi lần thấy hai người bên nhau, em tự nhủ đừng gh/en nhưng tình cảm này vốn là em ăn cắp mà có. Giờ anh nói anh đã biết chuyện thư tình từ lâu?"

"Em không hỏi nên anh quên mất tiêu. Đàn ông không được buồn! Đây là mệnh lệnh! Vì em buồn anh sẽ đ/au lòng. Cũng đừng gh/en nữa, anh chỉ yêu mình em thôi."

Nghe những lời đường mật này. Một hai câu thì A Liễm có thể không động lòng. Nhưng tránh được ngày mồng một, tôi không tin em trốn khỏi ngày rằm!

"Em biết anh yêu em nhiều thế nào mà. Năm xưa mẹ anh ngăn cản, đến cả em cũng muốn từ bỏ, chỉ mình anh cố gắng giữ lấy. Em quên hết rồi sao?"

"A Liễm, anh thích em đến thế, sao em nỡ so đo với anh lúc mất trí nhớ chứ?"

Kỳ Liễm cười lạnh, vẻ mặt đ/áng s/ợ khác thường. Lòng bàn tay em đã đỏ ứng vì đ/ập dây da, còn mông tôi thì không muốn nhuộm màu tương tự.

"Ôm ấp trai đẹp vui lắm hả?"

"Muốn ly hôn đúng không?"

Không ổn rồi. Phải chuồn thôi.

Những lời ngọt ngào của tôi bị em né dễ dàng. Tôi nhảy phắt sang phía giường đối diện định lao ra cửa. Buồn cười thật, tôi còn chưa kịp chạm tay vào tay nắm cửa đã bị em vòng tay ôm ch/ặt lấy eo, giãy giụa hết cả chân lẫn tay mà không thoát được.

Kỳ Liễm áp sát từ phía sau, giọng lạnh băng: "Anh còn dám chạy!"

"Không phải "chồng say ngủ" sao? Hôm nay em sẽ cho anh ngủ say thật sự đấy."

Không ngủ nữa đâu, không ngủ nữa đâu!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Em dâu giả câm điếc lừa chiếm nhà, tôi liền mời thông dịch viên tòa án

Chương 9
Em trai Cảnh Phàm sau kỳ thi đại học không may gặp tai nạn trở thành người câm điếc, mọi giao tiếp đều phải nhờ vào vị hôn thê chưa cưới của nó là Chử Hân dùng thủ ngữ truyền đạt. Tôi đưa tiền cho em trai: "Đi thi bằng lái đi, chị đóng học phí cho." Thế nhưng thủ ngữ cô ta ra hiệu lại là: "Chị mày chê mày là thằng tàn phế, đến cái xe cũng không biết lái." Tôi thấy nó đi làm thêm ở công trường: "Bảo nó đừng khuân gạch nữa, đến công ty chị thực tập cho mát." Thủ ngữ cô ta ra hiệu lại là: "Chị mày bảo mày đến công ty nó cũng chỉ là đồ phế vật mất mặt, chỉ xứng làm cửu vạn ở công trường." Cho đến khi em trai gặp tai nạn ở công trường, đôi chân gãy nát, tôi đứng bên ngoài cửa kính phòng chăm sóc đặc biệt khóc nức nở: "Bác sĩ nói vẫn còn nối lại được, dù có tán gia bại sản chị cũng sẽ chữa cho em!" Chử Hân nhìn em trai, nhíu mày ra hiệu bằng thủ ngữ: "Chị mày nói cái chân phế này có nối lại cũng là gánh nặng, bảo mày ký đơn đồng ý cắt bỏ đi, đừng có làm liên lụy đến nó." Em trai trừng mắt nhìn tôi, há miệng cắn rách cả lưỡi.
Tình cảm
0