Nhân Viên Này Lạ Lắm

Chương 11

14/07/2025 16:55

Bữa đó – cuối giờ chiều Phòng hành chính chuẩn bị tan ca thì một chị gái xinh đẹp phòng marketing – chị Mai, đứng dậy, cầm bó hoa to bước về phía... sếp Khương.

Cả văn phòng im bặt như có chương trình livestream trực tiếp “Cảm Xúc Và Hoa Tươi”.

Chị Mai cười ngọt như bánh flan: “Anh Khương, em... thích anh từ lâu rồi. Em biết anh ít nói, nhưng em tin là mình hợp. Em muốn thử làm người khiến anh... mở lòng.”

Cả văn phòng thở gấp.

An Triều Vỹ thì đang uống sữa chua trân châu, suýt sặc.

Ủa sao đột ngột vậy?! Em chưa chuẩn bị tinh thần mà?!

Khương Hàn Dật đứng dậy, đón lấy hoa.

Toàn bộ nhân viên há hốc.

“Cảm ơn em.” – Giọng anh trầm đều.

“Ơ... thật ạ?” – Chị Mai mừng rỡ.

Anh ngước lên, ánh mắt lại không nhìn chị Mai, mà nhìn thẳng vào chỗ An Triều Vỹ đang ngồi.

“Nhưng tôi không thể nhận.”

Cả văn phòng: “Hả?!!”

“Bởi vì... đã có một người khiến tôi quen với sự ồn ào. Và tôi... không muốn thay đổi điều đó.”

Mọi ánh nhìn ngay lập tức quay sang Triều Vỹ, người đang nắm hộp sữa chua trân châu như... vũ khí sinh tồn.

“Ơ... em không làm gì hết á! Em chỉ ngồi đây mà!”

Chị Mai đỏ mặt, gật đầu, lịch sự rút lui. Không khí văn phòng im thin thít như bị c/ắt điện.

Triều Vỹ cúi gằm mặt xuống bàn, tai đỏ ửng: “Ch*t em rồi... bị phát hiện.”

5 phút sau, cậu lén chuồn ra thang máy.

Nhưng chưa kịp đóng cửa thì có một bàn tay giữ lại.

Khương Hàn Dật đứng đó, không nói gì, chỉ nhìn cậu.

“Sếp... em xin lỗi, em không cố tình biến mình thành chủ đề bàn tán đâu. Em biết mình không hợp với anh, em cũng không”

“Cậu nói tôi không hợp với cậu?” – Anh ngắt lời.

“Không, em nói em không đủ tiêu chuẩn á...”

“Tôi mới là người không kiểm soát nổi cảm xúc từ khi có cậu.”

Triều Vỹ ngước lên, tim đ/ập ầm ầm như vừa uống Red Bull.

“Cậu làm rối lo/ạn mọi kế hoạch của tôi. Cậu khiến tôi lần đầu tiên... ngồi giữa cuộc họp mà mất tập trung chỉ vì nhớ một câu bông đùa.”

“Cậu khiến tôi lần đầu tiên muốn giữ một người – không phải vì năng lực, mà vì sự tồn tại.”

Thang máy “ting” mở ra.

Anh không bước vào. Chỉ khẽ nói: “Nếu cậu chạy nữa, tôi sẽ chạy theo.

Nhưng nếu cậu đứng lại, tôi sẽ nắm tay.”

Tối hôm đó, Triều Vỹ nằm dài trên giường, gối ôm trước mặt, mặt úp xuống như con mèo mắc cỡ.

[Hệ thống: Cảnh báo – cảm xúc người chơi đang quá tải.]

[Độ thiện cảm Khương Hàn Dật: 13 → 18]

[Chỉ số bị đuổi: chính thức = 0%]

[Kích hoạt: “Tình cảm song phương chưa x/ác nhận.”]

Triều Vỹ gõ nhật ký hệ thống:

“Ngày thứ tám:

– Có người tỏ tình với sếp, em không gh/en.

– Nhưng em hoảng, vì... sếp từ chối người ta vì em.

– Anh nói nếu em đứng lại, anh sẽ nắm tay.

Em không chạy đâu. Nhưng em sẽ làm cao 1 hôm thôi, cho anh lo lo chút.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0