Nụ cười ấy không chút hơi ấm.
「Tôi đâu còn là con người.」Cô ấy nói.
Cô ấy bị lôi đi. Tôi đuổi theo, bị bảo vệ chặn ở cửa.
「Anh không được vào.」Anh ta nói.
Tôi đứng đó, nhìn cô ấy bị dẫn đi. Khi đến cuối hành lang, cô ấy bất chợt ngoái lại.
Ánh mắt xuyên qua đám đông, rơi trên người tôi. Rất vững.
「Nhưng anh phải biết.」Giọng cô không lớn mà rành rọt, 「Trong thôn này, đàn bà như tôi không chỉ có một.」
Cánh cửa đóng sập. Tôi bị đẩy lùi một bước, lùi đến cổng bệ/nh viện. Gió từ ngoài thổi vào hơi lạnh.
Vừa đứng vững, điện thoại reo. Là cộng sự.
Tôi bắt máy. Giọng bên kia trầm khàn, 「Minh Kiệt, vụ này anh đừng nhận nữa.」
Tôi im lặng.
Anh ta ngập ngừng, 「Triệu Đức Hậu bên đó… có người đã dặn trước rồi.」
Đầu dây bên kia im bặt. Tôi không cúp máy. Anh ta cũng không lên tiếng ngay. Thứ im lặng hiếm hoi giữa chúng tôi.
「Anh còn đó không?」Anh ta hỏi.
「Ừ.」Tôi đáp.
「Minh Kiệt, chuyện này không ổn.」Giọng anh ta hạ thấp, 「Không phải vấn đề của một nguyên đơn, mà có kẻ không muốn anh điều tra.」
Tôi dựa vào lan can cổng bệ/nh viện, nhìn người qua lại, 「Vậy anh bảo tôi dừng?」
「Không phải tôi bảo anh dừng.」Anh ta nói, 「Là đoàn luật sư quyết định. Cái màn của anh ở bệ/nh viện vừa nãy đã bị tố cáo rồi, nói anh gây rối trật tự y tế.」
Tôi cười khẽ, 「Người tố cáo tên gì?」
Anh ta tránh né, 「Anh về văn phòng đã.」
Khi cửa phòng họp đóng lại, không khí biến sắc. Giám đốc ngồi ở vị trí chủ tọa, cộng sự ngồi hai bên, cả hai không nhìn tôi. Trên bàn có tập tài liệu in sẵn.
Tôi bước tới, không ngồi.
「Nói đi.」Tôi lên tiếng.
Giám đốc đẩy tập hồ sơ về phía tôi, 「Quyết định xử lý nội bộ. Anh tạm đình chỉ công tác một tuần, phối hợp điều tra.」
Tôi liếc qua. Lý do viết rất hoa mỹ - "Vi phạm quy trình, ảnh hưởng uy tín đoàn luật sư ".
「Ai tố cáo?」Tôi hỏi.
Giám đốc không ngẩng mặt, 「Điều đó không quan trọng.」
「Rất quan trọng.」Tôi nhấn mạnh.
Ông ta mới nhìn tôi, 「Minh Kiệt, anh nên hiểu rõ một số chuyện. Vụ án này, đừng đụng vào nữa.」
Tôi chăm chăm nhìn ông ta, 「Nếu tôi cứ đòi đụng vào thì sao?」
Ông ta im lặng giây lát. Rồi chậm rãi nói, 「Vậy sẽ không còn là đình chỉ một tuần nữa đâu.」
Căn phòng chùng xuống. Tôi gật đầu, cầm tập hồ sơ lên gập đôi, nhét vào cặp.
「Được.」Tôi nói, 「Tôi nghỉ.」
Tôi quay lưng bước khỏi phòng họp, không ngoái lại.
Khi xe lên cao tốc, tôi mới nhận ra lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Tôi không bật định vị. Địa chỉ là do cô ấy nói.
Số 17 đường Văn Hóa, khu Nam thành, thành phố S.
Những con đường phố cổ đều chật hẹp, hai bên là những tòa nhà thấp lè tè, lớp vữa bong tróc, ban công phơi đầy quần áo.
Tôi đỗ xe ở ngã ba, rồi bước vào.