2 ngày sau đó, Thẩm Mặc Hành hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Ngay cả Nguyễn An cũng không đến công ty làm việc.
Tôi hỏi phòng nhân sự, họ nói: "Nguyễn An à? Là do Thẩm tổng tự tay phê duyệt nghỉ phép, từ chiều hôm kia."
Chính là ngày diễn ra bữa cơm gia đình ở biệt thự cũ.
Bình luận đi/ên cuồ/ng thắc mắc:
[Chuyện gì thế? Kết thúc thế này sao? Hai người họ bỏ trốn rồi à?]
[Không đúng, nếu kết thúc ở đây thì thụ pháo hôi chẳng làm gì sai cả.]
[Đúng vậy, thậm chí còn mang th/ai trông càng đáng thương.]
[Rốt cuộc hai nhân vật chính đi đâu? Tôi cảm giác cốt truyện sắp sụp đổ rồi.]
Tôi cũng cảm thấy rất kỳ lạ, bởi không chỉ Thẩm Mặc Hành và Nguyễn An, ngay cả Lục Lê cũng biến mất.
Tin nhắn tôi hỏi thăm vết thương của cậu ấy hôm qua, đến giờ vẫn chưa nhận được hồi âm, điện thoại cũng tắt ng/uồn liên tục.
Tôi lôi phần mềm định vị ra.
Phần mềm này tôi đã lén cài vào điện thoại Thẩm Mặc Hành từ khi quyết định buông bỏ anh.
Đã rất lâu rồi không mở lại.
Tôi lập tức kiểm tra vị trí của anh.
Phát hiện anh đang ở biệt thự ngoại ô.
Căn biệt thự đó là sản phẩm đầu tư thất bại của công ty, cả khu biệt thự được b/án với giá ưu đãi.
Vốn đã hẻo lánh, sau khi xảy ra án mạng, giới nhà giàu đều kiêng kỵ chuyện đó, nhà ở đó giảm giá thấp cũng không b/án được.
Dần dà, gần như trở thành nơi hoang phế.
Tôi không biết nếu Thẩm Mặc Hành định đưa Nguyễn An bỏ đi xa, tại sao lại chọn nơi này.
Suy nghĩ chốc lát, tôi cầm chìa khóa xe đứng dậy.