Bảy Năm Chờ Đợi

Chương 3.2

07/08/2024 11:52

Lý Mộc Nhi dùng ánh mắt tức gi/ận nhìn tôi.

Nhìn tôi làm cái gì chứ?

Không biết rằng trong thời đại công nghệ thông tin này, đến thím lao công cũng nhìn xa trông rộng hả?

Trong lúc hai chúng tôi đang lời qua tiếng lại thì nhân viên b/án hàng nhân cơ hội đó giới thiệu: “Đây là mẫu có phiên bản giới hạn trong năm nay, viên kim cương này rất sáng.”

Tôi và Lý Mộc Nhi ngậm miệng lại không nói.

Chúng tôi cúi đầu nhìn bộ trang sức kim cương trong bức ảnh, bộ trang sức này có thể treo từ cổ đến rốn, hai đôi mắt của chúng tôi sáng ngời.

“Giá bao nhiêu?”

“Sau khi giảm giá còn mười triệu sáu trăm tám mươi tệ.”

Ánh sáng trong mắt tôi tắt ngúm nhưng Lý Mộc Nhi thì không.

Lý Mộc Nhi dùng móng tay dài như thước bản của mình chỉ vào bức ảnh: “Có vật thật không?”

“Chỉ có một chiếc vòng tay chung bộ này thôi ạ.”

“Tôi muốn thử nó.”

Lý Mộc Nhi đeo chiếc vòng tay trị giá hơn một triệu, cô ta đứng trước gương có ánh đèn sáng ngời ngắm nghía một hồi rồi đắc ý liếc nhìn tôi.

Tôi thua rồi.

Thua một cách triệt để rồi.

… Viên kim cương ch*t ti/ệt đó quá chói sáng.

Tôi cảm thấy như có một vài phẩm đức tốt đẹp trong cuộc sống của mình đã bị h/ủy ho/ại.

Trong ánh sáng lấp lánh của viên kim cương đó, tôi cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực.

Có lẽ vì vẻ mặt của tôi thể hiện sự tiếc nuối quá rõ ràng mà Lý Mộc Nhi càng lúc càng đắc ý hơn, cô ta chỉ vào đôi giày cao gót đính đ/á quý lấp lánh: “Cho tôi thứ đôi giày này.”

Nhân viên b/án hàng cầm đôi giày lên mà định quỳ xuống mang vào cho cô ta.

Lý Mộc Nhi ngồi xuống ghế sô pha, bắt chéo chân: “Không cần, tôi muốn cô ta làm.”

Cô ta nhướng mày nhìn tôi, trong mắt hiện lên ánh sáng hung á/c: “Sao nào thư ký Diệp?”

Cô có chuyện gì thế hả?

Đại tiểu thư cô ứ/c hi*p người ta đến nghiện rồi phải không?

Cô xem tôi giống con ở của cô à?

Tôi bật máy tính lên, lập tức lập bảng ngân sách excel: “Đặt nó lại, chúng ta không m/ua đôi giày này.”

Lý Mộc Nhi không ngờ rằng tôi lại từ chối: “Cô nói cái gì?”

“Cô tiêu hơn mười triệu để đặt vòng cổ, ở đây tôi không có đủ chi phí, nếu có thể thì tiết kiệm chi phí m/ua giày đi, dù sao hôm đó cô mặc váy dài che mất nên cũng chẳng ai nhìn thấy được.”

Khuôn mặt của Lý Mộc Nhi đầy dấu chấm than: “Cô đang nói gì thế?”

Tôi dừng dưng trả lời: “Ba mươi triệu này không chỉ dành cho cô, hôn lễ còn phải đặt bàn tiệc, địa điểm, trang trí, hoa tươi, thức ăn thức uống, phương tiện di chuyển, chỗ ở cho khách, một phần trong đó phải tiêu cho qu/an h/ệ công chúng. Cho nên thật sự chi phí rất eo hẹp, tôi không thể chấp nhận cho cô m/ua đôi giày này.”

Đột nhiên Lý Mộc Nhi đứng phắt dậy: “Tại sao tôi m/ua giày cưới mà cần phải được cô chấp thuận?”

Tôi giơ tay lên: “Bởi vì hôn lễ này đã giao cho tôi lo liệu rồi.”

Lý Mộc Nhi nổi trận lôi đình, cô ta muốn lao vào đ/á/nh tôi ở Hermes.

“Tiền là do tôi chi.” Tôi hét lên: “Tất cả tiền đều do tôi toàn quyền chi trả, cô đ/ập vỡ chiếc vòng tay thì sẽ không có chiếc thứ hai đâu.”

Lý Mộc Nhi vẫn còn chút lý trí nên cô ta dừng lao đến đ/á/nh tôi.

Khuôn mặt cô ta đầy tiếc nuối, khuất nhục, c/ăm h/ận và không cam tâm.

Tôi vui vẻ nói: “C/ầu x/in tôi đi.”

Lý Mộc Nhi nói một câu “Cô chờ đó, tôi sẽ nói với anh Cẩm Thần”, sau đó cô ta gi/ận dữ xách túi bỏ đi.

Tôi bưng tách trà mà nhân viên b/án hàng đưa cho uống một ngụm, sau đó ung dung thử đôi giày mà cô ta định thử, thật sự rất đẹp.

Đợi đến ngày mà tôi ki/ếm được số tiền khủng từ hôn lễ của cô ta thì tôi cũng sẽ m/ua một đôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Vợ Người Máy Chương 15
3 Cành lá sum suê Chương 19
4 Long Nữ Chương 6
5 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
6 Pudding khoai môn Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm