1.
Tôi trợn mắt không dám tin nhìn Cố Trú Thần trước mặt.
Gần như theo bản năng mà vùng vẫy:
“Mẹ nó anh đang nói gì vậy? Anh bị đi/ên à?!! Mau buông tôi ra!”
Nhưng tay hắn lại giống như gọng kìm bằng sắt, không hề lay chuyển.
Thậm chí còn ung dung cúi đầu thưởng thức dáng vẻ chật vật của tôi.
Sau đó mang theo vài phần cảnh cáo mà chậm rãi lên tiếng:
“Ngoan một chút, chắc cậu cũng không muốn để Thẩm Dực nghe thấy đâu nhỉ?"
“Nếu cậu ta thấy cậu đang nằm trong lòng người đàn ông khác… thì sẽ nghĩ thế nào đây?”
Động tác giãy giụa của tôi lập tức khựng lại.
Thẩm Dực.
Người vợ trên danh nghĩa của tôi.
Cũng là người tôi thầm yêu suốt nhiều năm.
Chúng tôi không có qu/an h/ệ hôn nhân hợp pháp.
Nửa năm trước, anh ấy bị thương rồi ngất bên đường, là tôi nhặt anh về nhà.
Sau khi tỉnh lại, anh mất hết ký ức.
Khoảnh khắc đó, niềm vui khổng lồ khiến đầu óc tôi hoàn toàn mê muội.
Tôi bất chấp hậu quả mà lừa anh ấy, nói rằng tôi là chồng của anh.
Anh tin.
Anh không chỉ ngoan ngoãn gọi tôi là ông xã, mà còn cười với tôi, mỗi ngày đều nấu cơm chờ tôi về nhà.
Vừa dịu dàng, lại thấu hiểu lòng người.
Giống như sự tồn tại đẹp đẽ nhất trên thế gian này.
Tôi biết rõ cơ thể mình có khiếm khuyết, lại chỉ là một beta bình thường đến cả pheromone cũng không có, vốn chẳng xứng với anh.
Nhưng vậy thì đã sao?
Hiện tại, anh là của tôi.
Để giữ anh ở lại bên cạnh, tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì.
---
Bàn tay đang siết eo tôi hơi dùng sức thêm:
“Nghĩ kỹ chưa?”
Tôi hoàn h/ồn.
Cố Trú Thần đang nhìn tôi với vẻ đầy trêu tức.
Tôi siết ch/ặt nắm tay, trầm mặt đáp:
“Đổi yêu cầu khác đi, tôi không thể làm chuyện đó với anh."
“Nếu anh tức vì tôi m/ắng anh, tôi có thể để anh đ/á/nh một trận.”
Hắn nhướng mày, bật cười khẽ:
“Nhưng tôi là người theo chủ nghĩa chống b/ạo l/ực mà.”
Cố Trú Thần vừa mới tắm xong, trên người chỉ quấn hờ một chiếc khăn tắm nơi eo.
Hắn chậm rãi tiến lại gần, làn da nóng bỏng áp sát lấy tôi.
Rồi bất ngờ cúi đầu, khẽ li /ếm vành tai tôi.
Khoảnh khắc đầu lưỡi ướt át chạm vào.
Tôi run b/ắn lên.
Một luồng điện như chạy dọc sống lưng, khiến toàn thân dựng cả lông tơ.
Theo phản xạ, tôi giơ tay t/át hắn một cái.
Tiếng t/át vang lên giòn tan.
Mặt Cố Trú Thần bị đ/á/nh lệch sang một bên.
Đến khi hắn quay đầu lại lần nữa, ánh mắt đã hoàn toàn lạnh xuống.
Ngón tay hắn siết mạnh, bóp ch/ặt cằm tôi, ép tôi hé miệng.
Tôi còn chưa kịp phản kháng, hắn đã hung hăng hôn xuống.
Khoảnh khắc mùi m/áu tanh lan ra nơi đầu lưỡi.
Tôi nghe thấy tiếng cửa lớn căn hộ bên cạnh mở ra.
Ngay giây tiếp theo, cửa phía sau lưng tôi bị gõ vang.
Bên ngoài truyền đến giọng nói dịu dàng của Thẩm Dực:
“Cố Trú Thần, anh có thấy Lạc Hoài đâu không?”
2.
Toàn thân tôi cứng đờ.
Ngay sau đó dùng sức đẩy mạnh Cố Trú Thần ra.
Hắn cũng chẳng tức gi/ận, thậm chí còn chủ động lùi về sau một bước, khoanh tay tựa lên tường.
Giống như đang xem kịch hay mà nhìn tôi:
“Muốn mở cửa không?”
Hô hấp tôi nghẹn lại, vội vàng đưa tay lau môi.
Sau đó hạ giọng c/ầu x/in:
“Không được… không thể mở.”
Ánh mắt hắn dừng trên đôi môi tôi, đồng tử tối đi vài phần.
Nơi đó vẫn còn lưu lại dấu vết hắn hôn qua, đỏ đến sưng lên.
Hắn đưa tay ấn lên môi tôi, mạnh bạo nghiền một cái.
“Thật muốn để cậu ta nhìn thấy dáng vẻ dục cầu bất mãn của cậu lúc này.”