Lục Phong nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp, ánh mắt tiết lộ năm chữ: "Có q/uỷ mới dám tin cô."
Tôi hắng giọng: "Bản Q/uỷ vương đã nói lời thì tứ mã nan truy (ngựa khó đuổi kịp, ý chỉ không thay đổi)."
Lục Phong suy nghĩ một lát, vẫn lắc đầu từ chối: "Chỉ cần tôi vượt qua cửa ải đầu tiên, q/uỷ khí tự nhiên sẽ được giải. Không cần phải để người khác phải trả giá bằng mạng sống."
Tôi tiếp tục tăng giá: "Ngươi g.i.ế.c bạn gái ngươi, thì phần thưởng thông quan, ngươi muốn chọn gì cũng được."
Lần này anh ta từ chối rất dứt khoát. Ái chà, cái gã này dầu muối không thấm (ý chỉ không lay chuyển được) làm tôi hơi bực rồi.
Không được, g.i.ế.c hắn ta luôn cho xong!
Anh ta cũng thấy được sát ý lóe lên trong mắt tôi, liền căng mình chịu áp lực mở lời: "Hay là tôi t/ự s*t, Ngài có thể để tôi chọn phần thưởng thông quan không?"
Tôi: ????
"Tôi không cần nhiều phần thưởng thông quan, chỉ cần một cái thôi..."
Lục Phong chưa nói xong, đã bị Thiến Nhi ngắt lời: "Đừng!!"
Tôi lười xem cái cảnh tình sâu nghĩa nặng này của họ, bèn trực tiếp lục soát ký ức trong đầu Lục Phong.
Hai người họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ trong một khu, là thanh mai trúc mã.
Lớn lên tự nhiên đến với nhau, cuộc sống ngọt ngào.
Nhưng trời không chiều lòng người, Thiến Nhi mắc bệ/nh u/ng t/hư xươ/ng, hết t.h.u.ố.c chữa.
Chỉ có phần thưởng 30% tỉ lệ rơi ra sau khi thông quan phó bản Rừng Độc Sương M/ù - pháp khí cấp S Hồi Khang Nghi, mới có thể c/ứu được.
Pháp khí cấp S tuy hiếm, nhưng nhà họ Lục coi như là gia đình giàu có, vẫn có thể m/ua được.
Tuy nhiên, đây là pháp khí đ/ộc quyền của phó bản Rừng Độc Sương M/ù, phó bản này có rất ít người chơi tham gia, và tỉ lệ thông quan là 0%. Người chơi sống sót trở về đã cực kỳ ít, nói gì đến phần thưởng.
Lục Phong hết đường xoay xở, chỉ còn cách thử liều một lần.
14.
Lục Phong và Thiến Nhi bị sưu h/ồn, rơi vào trạng thái hôn mê.
Tiểu Mãn tranh thủ trườn ra khỏi vòng tay Thiến Nhi, ôm chầm lấy đùi tôi: "Dì Cầm, cháu đã bảo họ là tình yêu đích thực mà!!"
Tôi bĩu môi: "Lòng chân thật thì nhanh thay đổi lắm, ai biết về sau gã đàn ông này có thay lòng không?"
Đôi mắt Tiểu Mãn lấp lánh: "Đúng thế ạ, có người tốt thì sẽ có người x/ấu, chỉ cần mở to mắt phân biệt rõ là được rồi."
Tôi ngồi xổm xuống nhìn Tiểu Mãn: "Vậy ta dạy cháu thêm một chiêu, để phân biệt trai đểu, chỉ cần hai ngón tay."
"Đơn giản vậy ạ??" Tiểu Mãn giơ hai ngón tay mũm mĩm của mình, chạy đến trước mặt Lục Phong.
Tôi nói: "Rồi đặt tay dưới mũi hắn."
Tiểu Mãn hỏi: "Rồi sao nữa ạ?"
Tôi hỏi con bé: "Hắn có thở ra hơi không?"
Tiểu Mãn gật đầu.
Tôi nói: "Thì đó là trai đểu."
Tiểu Mãn lại hỏi: "Vậy người không thở ra hơi là người tốt sao?"
Tôi nói: "Người không thở ra hơi là trai đểu đã ch*t."
Tiểu Mãn: ... (Nín thinh)
Tiểu Mãn sải đôi chân ngắn cũn "đùng đùng đùng" chạy về, rồi nhìn thẳng vào tôi: "Dì Cầm, hình như dì rất gh/ét loài người, và cũng không tin vào sự tồn tại của tình cảm chân thật?"
Tôi chững lại.
Thật ra, khi trò chơi kinh dị mới giáng lâm, tôi cũng như những Q/uỷ vương khác, hoàn toàn không quan tâm đến lũ kiến cỏ này.
Nhưng Mạnh Diệp lại khác. Người chơi đến vượt ải chỉ cần đứng trước mặt cô ta khóc lóc về thân thế thê thảm, về cuộc sống khó khăn. Rõ ràng diễn xuất vụng về khủng khiếp, thế mà cô ta lại tin.
Tâm thiện bộc phát, cô ta mang những vật phẩm thưởng quý giá cất giữ trong phó bản ra tặng hết.
Và kết quả. Người chơi đó vừa ra khỏi phó bản đã đổi mặt, thậm chí còn viết một bài dài trên diễn đàn trò chơi kinh dị về bí kíp thông quan phó bản của Mạnh Diệp: Làm thế nào để bịa ra một thân thế t.h.ả.m thương hơn, để nhận được sự đồng cảm của Mạnh Diệp.
Sau đó, phó bản của cô ta bị người chơi xông vào làm lo/ạn. Vô số người chơi bịa ra những lời nói dối y hệt, chờ đợi cô ta như Thần Tài phát phát phát phần thưởng.
Tôi sẽ không bao giờ quên vẻ mặt của cô ta lúc đó - bối rối, nhưng không hề hối h/ận.
Cô ta nói, chỉ cần giúp được một người thật sự cần, thì sự hy sinh của cô ta là có ý nghĩa.
Tôi lại g.i.ế.c chóc đỏ mắt vào ngày hôm đó, thay cô ta tàn sát vô số người chơi.
Tôi hoàn toàn không phải là xót cô ta!!
Hoàn toàn không phải!!
Tôi chỉ là thấy cô ta quá hào phóng, làm cho Q/uỷ vương Rắn Rết như tôi có vẻ hơi keo kiệt, nên muốn làm cho tội danh trở thành sự thật mà thôi.
15.
Tôi túm Tiểu Mãn lên rồi bước đi.
Sau khi tôi rời khỏi, một trận pháp truyền tống thông quan của cửa ải này liền xuất hiện tại vị trí tôi vừa đứng.
Phần thưởng gì đó, tôi lười đi tìm rồi, cứ để hắn ta tự lấy đi.
Tôi hoàn toàn không phải là tâm thiện bộc phát đâu, chỉ là muốn vớt vát lại danh tiếng của mình một chút thôi.
Nhưng những người chơi khác thì không may mắn như thế.
Tôi điều khiển q/uỷ quái cấp cao trực tiếp xông vào làm nát khu cắm trại của họ.
Vài người chơi tức gi/ận nguyền rủa: "Những q/uỷ quái cấp cao này hoàn toàn không nên xuất hiện ở cửa ải đầu tiên!!"
"Chắc chắn là Mật Lâm Q/uỷ vương giở trò!!"
"Mật Lâm Q/uỷ vương, mi không giữ quy tắc!!"
Trò cười!
Địa bàn của ta, phó bản của ta! Thì quy tắc của ta chính là quy tắc!!
...
Sau khi Lục Phong bước vào trận pháp truyền tống, chỉ lấy đi một vật phẩm thưởng, chính là chiếc Hồi Khang Nghi.
Vì phẩm cấp quá thấp, nó bị tôi vứt ở góc xó.