Ta cũng hoàn toàn ngây người.
Nửa tháng trước, lúc ra khỏi cửa ta quên chưa thu cần câu, vẫn còn để ở đảo ngoài của Phù Sinh Đảo kia kìa, đắt tiền lắm đấy.
Khoan đã...
Lâu Niên nhìn biểu cảm của ta là biết ta đang nghĩ gì: "Đừng nghĩ nữa, Thần Ương có đến cũng vô dụng thôi. Trước khi xông vào đây, ngươi không thèm điều tra cho kỹ sao?"
Ta: "..."
Cười c.h.ế.t mất, ta mượn pháp khí của Đế quân để truy tung Lâu Niên, sau khi x/á/c định Lâu Niên ở dưới vực thẳm này, ta căn bản chưa từng nghĩ dưới vực lại là Thất Thập Nhị Lăng Tinh Nguyệt Trận.
Lâu Niên: "..."
14.
Nhưng không sao, vẫn là câu nói kia: không có điều kiện thì ta tự tạo ra điều kiện.
Ta bắt đầu màn đấu khẩu kịch liệt với năm con yêu quái ngoài trận, ta cao giọng khiêu khích: "Chẳng phải muốn g.i.ế.c ta sao? Có giỏi thì các ngươi vào đây!"
Bọn chúng đáp trả: "G.i.ế.c ngươi và nộp mạng, chúng ta vẫn phân biệt rõ được. Có giỏi thì ngươi ra đây!"
"Có giỏi các ngươi vào đây!"
"Có giỏi ngươi ra đây!"
"Vào đi!"
"Ra đi!"
"Vào!"
"Ra!"
Màn đối thoại vô nghĩa này kéo dài một hồi, Thập Hoan cuối cùng cũng thoát khỏi trạng thái kinh ngạc ban đầu, dành cho ta một câu hỏi xoáy sâu vào linh h/ồn: "Cha à, có phải Người lại lầm trọng điểm rồi không? Trọng điểm hiện giờ là g.i.ế.c mấy con yêu quái này sao?"
Thế thì còn có thể làm gì nữa?
Ta dõng dạc tuyên bố: "Dẫu có phải ngồi tù ở đây cả đời, ta cũng phải giải quyết cho bằng được mấy con yêu quái cứ đuổi theo đòi mạng ta này, th/ù này phải báo trước đã!"
Thập Hoan: "..."
Lâu Niên: "..."
Lâu Niên hỏi Thập Hoan: "Hai vạn năm qua huynh ấy vẫn luôn vô tâm vô tính, làm việc trước sau không màng như vậy sao?"
Thập Hoan vốn đang chê bai ta, lập tức quay đầu gi/ận dữ lườm Lâu Niên: "Liên quan gì đến ngươi? Lo tốt cho bản thân mình đi! Cha ta đây gọi là sống thật với bản tính, không giống hạng người nào đó, bàn tính thành tinh, đi một bước tính chín bước mà cuối cùng vẫn chẳng tính ra h/ồn."
Thập Hoan lườm hắn ch/áy mặt: "Hơn nữa, cha ta vì ai mà bị truy sát? Trong lòng ngươi không tự hiểu lấy một chút sao?"
Con bé còn cố gượng ép giữ thể diện cho ta: "Tuy rằng giờ chúng ta không ra ngoài được, nhưng Lâu Việt cũng chẳng dám dễ dàng xông vào, đây chẳng phải vừa khéo tránh được sự truy sát sao? Thật hoàn mỹ, thật đúng là kế hoạch thiên y vô phùng!"
Thập Hoan m/ắng Lâu Niên xong, ánh mắt kiên định nhìn ta: "Cha, Người là người cha duy nhất của con."
Lâu Niên: "..."
Lâu Niên bị Thập Hoan m/ắng cho cứng họng, hồi lâu không thốt nên lời.
Ta rưng rưng nước mắt nắm lấy tay con bé cảm thán, quả không hổ là nữ nhi “thân sinh” của ta, người thừa kế của Phù Sinh Đảo, hai vạn năm qua không uổng công ta nuôi nấng.
Thế nhưng, có lẽ Thập Hoan đã sai rồi. Chúng ta không ra ngoài được là sự thật, nhưng việc Lâu Việt muốn g.i.ế.c ta vẫn có thể tiếp diễn.
Vừa mới m/ắng xong, vừa mới tỏ thái độ xong, thì sát khí và m/a khí trong trận lại bắt đầu cuộn trào hỗn lo/ạn. Chỉ trong nháy mắt, vô số thanh lợi ki/ếm x.é to.ạc không trung lao tới, mục tiêu vô cùng rõ ràng - chính là ta.
Hơn nữa, sức tấn công của những hung sát này so với nửa tháng trước còn hung mãnh hơn nhiều. Kết giới bên ngoài đại điện bị lợi ki/ếm rạ/ch ra một lỗ hổng lớn. Ngay sau đó, một thanh ki/ếm dừng lại cách yết hầu của ta chỉ chừng ba tấc, kẻ cầm ki/ếm là một nữ nhân xinh đẹp mình đầy sát khí, đôi mắt đỏ ngầu.
Ta rốt cuộc đã biết những hung sát trong trận này là ai. Ta đoán đúng rồi, trong trận toàn là oan h/ồn của tộc Đằng Xà từng bỏ mạng trong Vạn Vật Phục Tô.
Kẻ cầm ki/ếm chính là…
"Mẫu thân!" Lâu Niên chặn đứng thanh ki/ếm đó, hét lớn: "Không được!"
Hiểu rồi, hèn chi cũng đuổi g.i.ế.c ta, hẳn là nhận được lệnh của Lâu Việt.
Ta ngước mắt lên, thấy đôi mắt của nữ nhân xinh đẹp kia thoáng hiện lên vẻ thanh tỉnh, nhưng cũng chỉ trong chớp mắt mà thôi. Thập Hoan chớp thời cơ, nhanh như c/ắt lao về phía ta, một đuôi quất mạnh văng cả Lâu Niên và mẫu thân hắn ra ngoài đại điện, sau đó dặm lại kết giới, bảo: "Đánh nhau thì cút ra ngoài, cha ta không chịu nổi ki/ếm khí của các người đâu."
Con bé gia cố xong kết giới, thở hổ/n h/ển quay đầu hỏi ta: "Con trường trùng kia rốt cuộc đã tặng Người món quà chia tay gì mà khiến bọn chúng phải hạ sát thủ đến mức này?"
Ta đáp: "Có khó đoán lắm không?"
Thập Hoan im lặng hai nhịp: "Thật sao? Con trường trùng đó hào phóng vậy ư? Thế vừa nãy có phải con m/ắng hơi to tiếng không, hay là có nên xin lỗi hắn một câu không nhỉ?"
Ta: "..."
Ta vừa định nói chuyện thì lại có kẻ m/ắng còn to tiếng hơn.
"Ta thật sự không ngờ tới, đi mòn giày sắt tìm không thấy, hóa ra Yêu hoàng lại chuyển thế thành nhi t.ử ta. Hèn chi năm đó ngươi có bản lĩnh g.i.ế.c cha." Bên ngoài trận, Lâu Việt đã đích thân đuổi tới, kinh ngạc thốt lên.
"Nhi t.ử ngoan của ta, hiện giờ ngươi, thứ nhất không có pháp thân Thượng cổ, thứ hai không nỡ xuống tay với mẫu tộc của mình, ta để xem hôm nay ngươi làm sao bảo vệ được vị Bạch Trạch Thượng thần này."
Nói đoạn, lão thong thả tựa vào một gốc cây cong vẹo ngoài trận như đang xem kịch, tiếp tục châm chọc: "Ngươi đúng là một kẻ tình si, ngay cả Tinh Hà Đồ Giám cũng đem làm quà chia tay. Năm đó ta muốn hồi sinh ngươi là trông cậy vào việc ngươi đ.á.n.h sập Thần tộc, kết quả ngươi vừa quay đầu đã mang pháp thân Thượng cổ của mình tặng cho Thần tộc, còn liên thủ với Đại ca ngươi để g.i.ế.c ta."