Thẩm Trĩ

Chương 1

17/07/2026 00:02

Trái tim tôi bất giác thắt lại.

Tôi quay sang nhìn Tạ Chiêu, làm bộ hứng thú hỏi:

"Vậy... cuối cùng có giữ được người đó lại không?"

"Đương nhiên..." Những ngón tay thon dài của anh nhéo nhẹ má tôi, giọng kéo dài ra: "Là không được rồi!"

"Những năm đó chú út tranh quyền đoạt thế, ông nội lấy quyền thừa kế ép chú ấy liên hôn."

Tạ Chiêu khựng lại một nhịp, rồi cười tiếp: "Chú út đâu phải kiểu người vì tình yêu đá/nh mất lý trí? Chẳng qua là làm mình làm mẩy một trận thôi. Giờ này á, khéo lại đang mặn nồng với vị hôn thê rồi cũng nên!"

Gia đình hào môn nào cũng vậy. Cuối cùng, mọi thứ đều phải nhường đường cho lợi ích.

Máy bay rung nhẹ rồi chậm rãi hạ cánh.

Tôi quay đầu thẫn thờ nhìn khoảng trời mênh mông ngoài ô cửa sổ, ánh mắt dần trở nên xa xăm.

Khung cảnh ấy giống hệt ngày tôi rời Kinh Thị hai năm trước.

Tâm trí tôi chợt mơ hồ quay về buổi sáng ngày hôm đó.

Tôi choàng tỉnh giữa những nụ hôn dồn dập của Chu Yến Thanh.

"Bé ngoan của anh vẫn nhát gan như thế."

Anh ta khẽ thở dài, ép thân hình xuống...

Ngay khoảnh khắc thăng hoa tột đỉnh, anh thì thầm bên tai tôi đầy dịu dàng: "Bé ngoan, anh sắp kết hôn rồi."

Lời nói ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng từ đỉnh đầu xuống tận đáy lòng.

Móng tay bấm ch/ặt vào lồng ngựk săn chắc của anh, giọng tôi r/un r/ẩy: "Thật sao?"

"Em, em cũng có một món quà muốn tặng anh..."

Chu Yến Thanh giữ lấy bàn tay đang vươn về phía tủ đầu giường của tôi, chất giọng mang theo sự thỏa mãn sau cơn cuồ/ng nhiệt, xen lẫn một ý cười không rõ ràng.

"Em thì có thể có cái gì?"

Giây tiếp theo, anh ta dứt khoát rời đi, hai ngón tay kẹp một chiếc thẻ đen đặt lên tủ đầu giường, đ/è lên món quà vốn chứa đựng biết bao niềm vui của tôi.

"Ng/u Du không thích loại phụ nữ như em, em đi đi."

Đầu óc tôi như đình trệ trong khoảnh khắc, cứ ngỡ mình nghe nhầm nên chỉ biết ngơ ngác nhìn anh ta.

Chu Yến Thanh nhoáng cái đã mặc xong quần áo, anh ta xách theo chiếc áo vest, dứt khoát xoay người.

"Quên rồi sao? Trưởng nữ nhà họ Ng/u là đối tượng liên hôn môn đăng hộ đối thích hợp nhất với Chu gia."

"Em gặp cô ta rồi đấy, biết sự lợi hại của cô ta rồi chứ."

Cơ thể tôi bất giác run lên, trong đầu chợt lóe lên hình ảnh vị đại tiểu thư kiêu ngạo từng hất thẳng một ly rư/ợu vang đỏ lên đầu tôi.

Cả người cũng vì thế mà bừng tỉnh, tôi lao xuống giường ôm chầm lấy anh ta.

"Đừng đi."

"Chu Yến Thanh, anh từng nói yêu em mà, em cũng yêu anh!"

"Anh đừng chọn cô ấy, chọn em có được không?"

"Hơn nữa em đã..."

Chu Yến Thanh khẽ nhếch mép, nhưng trong ánh mắt lại lạnh lẽo vô tình.

"Thẩm Trĩ, tôi nuông chiều em quá rồi."

"Nhớ kỹ thân phận của mình đi, đừng mơ tưởng hão huyền nữa."

"Càng đừng cố đắc tội với Ng/u Du."

Sắc mặt anh trở nên trầm xuống.

"Em hiểu rõ th/ủ đo/ạn của tôi mà."

Tôi vô thức xoa bụng dưới, thẫn thờ ngồi lỳ suốt hai ngày trời, rồi chật vật rời khỏi Kinh Thị...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vườn Bách Thú Loài Người

Chương 11
Tôi cùng cả lớp xuyên không đến năm 3035. Loài người từng đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn, giờ đây đã trở thành động vật được bảo vệ cấp một do có nguy cơ tuyệt chủng. Bạn học cá biệt phấn khích: "Ha ha, sướng quá! Bao ăn, bao ở, còn có người giúp tắm rửa. Bò bít tết, tôm hùm, bánh kem, muốn ăn bao nhiêu cũng được." Lớp trưởng cảm thán: "Máy điều hòa, bể bơi, nhiệt độ phòng duy trì 26 độ. Đúng là đỉnh cao." Hoa khôi lớp thì đỏ mặt: "Hu hu... Sao họ cứ nhìn tớ mãi thế? Chẳng lẽ... Họ thích tớ đến vậy sao?" Chỉ có tôi là sởn da gà, cổ họng khô khốc. Các cậu ơi… Các cậu quên mất rồi sao? Là một loài có nguy cơ tuyệt chủng, ngoài việc được chăm sóc, yêu quý và nâng niu ra… Còn phải sinh sản không ngừng để duy trì nòi giống nữa.
69
2 Thai Nhi Giấy Chương 10
7 Thần Phục Chương 6
9 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END
12 Sen Vàng Song Sinh Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thẩm Trĩ

Năm thứ ba ở bên cạnh Chu Yến Thanh, anh ta muốn liên hôn. Tôi khẽ cúi đầu, nhìn bụng mình vẫn còn phẳng lì, gom hết can đảm ngước lên hỏi anh ta. "Em yêu anh. Anh đừng chọn cô ấy nữa... chọn em, được không?" Khóe môi anh ta khẽ nhếch lên một như đang cười, nhưng đáy mắt lại lạnh tanh không chút hơi ấm. "Thẩm Trĩ, tôi nuông chiều em quá rồi." "Nhớ kỹ thân phận của mình đi, đừng mơ tưởng hão huyền nữa." "Em hiểu rõ thủ đoạn của tôi mà." Tôi cuống quýt lau sạch nước mắt, đặt vé bay đến Cảng Thành ngay trong đêm. Từ đó về sau cắt đứt mọi dính líu với anh ta. Hai năm sau, vị hôn phu đưa tôi trở lại Kinh Thị để tổ chức lễ đính hôn. Anh tỉ mỉ giới thiệu cho tôi từng người trong gia tộc, khi nhắc đến người chú út có địa vị hiển hách nhất ở Kinh Thị, anh kề sát tai tôi trêu chọc thì thầm. "Đừng thấy chú út của chúng ta lúc nào cũng lạnh lùng vô tình. Hai năm trước, chú ấy từng làm một chuyện điên rồ vì tình yêu mà cho chặn đứng máy bay lại đấy!"
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngược luyến tàn tâm
0