Hoa Niên

Chương 9

16/06/2024 16:03

9.

Ta lấy mũ trùm đầu đội lên đầu Từ Uyển Thanh, đưa nàng ta đến Kinh Giao, xe ngựa dừng lại ở một tiểu viện.

Từ Uyển Thanh rất cảm kích và tạ ơn ta, trên đường đi nàng ta cố tình hay vô ý kể cho ta nghe những đắng cay mà nàng ta đã phải chịu đựng.

Khi xuống xe nàng ta quỳ xuống dập đầu tạ ơn ta nhưng bất thình lình bị ta c/ắt ngang.

"Từ Uyển Thanh, đ/ộc nữ của Từ Bính, mười bốn tuổi.”

"Chắc chắn trước khi phụ thân của ngươi bị xử tử đã sử dụng hết tiền tài vào các mối qu/an h/ệ rồi gửi ngươi đến đây lánh nạn. Ngươi lẩn trốn hai năm, vì cái gì mà hôm nay lại chạy ra ngoài?”

Nàng ta rất kinh ngạc khi ta biết hết mọi chuyện, nàng ta cẩn thận tỉ mỉ quan sát ta.

"Tỷ tỷ? Tỷ biết phụ thân của ta sao?”

"Tội thần Từ Bính, hai năm trước bị kết án ch/ém đầu vì tham ô ở Huy Ninh Phủ, phủ nhân tịch biên lưu đày.”

“Không! Phụ thân của ta bị người khác h/ãm h/ại!”

"Ngươi nghĩ tại vì sao mà phụ thân của ngươi phạm tội, tại sao phủ của ngươi lại bị tịch biên lưu đày?”

"Tỷ tỷ, thật sự phụ thân của ta bị oan, chúng ta…”

Nàng ta còn chưa nói xong thì lại bật khóc đầm đìa, khóc đến không thở nổi, giống như tuyết bay đầy trời vì nỗi oan khuất của nàng ta.

"Ban đầu phụ thân của ngươi là quan phụ mẫu, nhưng lại không nghĩ xem làm cách nào để tạo phúc cho bách tính mà thông đồng làm bậy với tham quan mới gây ra thảm họa cho Huy Ninh Phủ.”

Từ Uyển Thanh thấy ta biết hết những tiền căn hậu quả của chuyện này nên cũng không một mực phủ nhận nữa.

"Năm đó đại tuyết phong sơn hơn nửa tháng thì làm sao phụ thân của ta có thể vào được?”

"Vả lại những đại quan trong kinh thành kia cho phép phụ thân của ta không đồng ý hay sao? Phụ thân của ta cũng là bị người ta h/ãm h/ại đến mức phạm tội xử tử, Từ Phủ cũng bị tịch biên lưu đày, ông ấy cũng đã chịu nghiêm ph/ạt thích đáng rồi. Chúng ta còn phải làm cái gì bây giờ, chẳng lẽ còn muốn chúng ta vì những kẻ đê tiện đó mà… tai dân để mệnh hay sao?”

Hóa ra nàng ta biết tất cả mọi chuyện, khi nhắc đến những bạn nhân uổng mệnh ở kiếp trước, suýt nữa nàng ta đã khóc đến tắt thở trước mặt ta, nàng ta nói muốn tự kết liễu để chuộc tội cho phụ thân, vì tai dân để mệnh.

Thật ra bây giờ nàng ta đổi một khuôn mặt khác.

"Ta may mắn chạy thoát, chỉ muốn được sống. Cái gì ta cũng không có, từ một tiểu thư quan gia biến thành nha đầu cho kẻ khác sai bảo, khi phụ thân bị kết tội thì ta mới mười hai tuổi, ta có cái gì sai!”

"Phụ thân của ngươi có gia quyến để chăm sóc nên không dám đ/á/nh cược mạng sống cũng là chuyện dễ hiểu. Nhưng theo như ta biết thì phụ thân của ngươi tham ô bị phát hiện mới bị ép buộc.”

“Huyện Vân Dương dưới quyền cai quản của ông ta hứng chịu bão tuyết, mười vạn bách tính lâm vồn khốn cùng, triều đình cấp tiền c/ứu trợ, nhưng phụ thân của ngươi vì xoa dịu sứ thần mà cấu kết với quan viên hộ bộ ngụy tạo sổ chi, khai man tình hình thiên tai, có biết bao nhiêu người đã nằm lại trong mùa đông năm ấy! Còn có những bách tính đã lén lút đến kinh thành báo quan, đã rời khỏi địa phận Huy Ninh Phủ mà còn bị phụ thân ngươi bắt lại rồi s/át h/ại tà/n nh/ẫn.”

“Lẽ nào họ vô quyền vô thế thì đáng ch*t sao!”

Nghe đến đây thì Từ Uyển Thanh không tiếp tục giả vờ được nữa, vốn dĩ chiếc eo thanh mảnh thẳng tắp cũng đã chùng xuống.

Nếu như chuyện này đã bị lộ ra, tịch biên lưu đày là chuyện nhỏ, chỉ sợ rằng toàn tộc của nàng ta sẽ bị bắt giam rồi ch/ém đầu.

Tinh thần của nàng ta suy sụp, hai mắt mở to đầy sợ hãi, thậm chí trong một khoảnh khắc còn thấy được sát ý trong đó.

Khoảnh khắc đó có lẽ nàng ta cũng hối h/ận vì sao không an phận thủ thường, ngoan ngoãn ở ngôi nhà đó.

“Ngươi… rốt cuộc ngươi là ai!”

Nàng ta sợ sệt ta là ai, tại sao ta lại biết rõ ràng mọi chuyện như thế.

“Bây giờ có người chấp nhận mạo hiểm để thu nhận ngươi, không chỉ ngươi không cảm tạ mà ngược lại ngươi còn gh/ét bỏ hộ nhân gia giúp ngươi cải trang thành nha hoàn để ẩn náu. Nói nghe hay thì là do ngươi nổi gi/ận chạy ra ngoài, còn nói không hay thì là ngươi đang lấy oán trả ơn! Một khi bị phát hiện thì toàn gia của họ phải bị tuẫn táng chung với ngươi.”

“Quả nhiên phụ thân nhi nữ các ngươi là cha truyền con nối, phàm là người một nhà thì nên vĩnh viễn ở bên cạnh nhau, ngươi nói có đúng không?”

Từ Uyển Thanh hoàn toàn hoảng lo/ạn.

“Ngươi định làm cái gì! Các ngươi định đưa ta đi đâu! Buông ta ra… để ta đi…”

Từ Uyển Thanh bị đ/á/nh ngất sau đó bị trói lại, tiếp theo đó một chiếc xe ngựa khác đưa nàng ta đi.

Kiếp trước, đáng thương cho nữ tử như ta sống trên thế gian không dễ, lại nghĩ đến cái sai của phụ mẫu có liên quan gì đến hài tử, sau đó cảm thấy động lòng trắc ẩn mà mạo hiểm bảo vệ nàng ta.

Nhưng sau đó nàng ta chủ động diện thánh, sau đó trên triều nói ta che giấu tội nhân, khi quân phạm thượng, sau lưng thánh thượng có những bất mãn gì.

Tần thị hết đường chối cãi, bị buộc tội với rất nhiều tội danh vô căn cứ.

Bây giờ ta nhìn thấy Từ Uyển Thanh mười bốn tuổi nhưng từ đầu đến cuối đều là một con rắn đ/ộc.

Từ trước đến nay Từ thị chưa bao giờ thừa nhận sai lầm.

Nếu họ đã hưởng thụ phúc nhân bằng cách dẫm đạp lên m/áu th!t của người khác thì cũng phải gánh vác tội á/c do việc này gây ra.

Ta nghĩ đây mới là kết cục tốt nhất cho họ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
1.53 K
2 Cha của cô ấy Chương 23
5 Bí mật vỡ lở Chương 15
6 Chúc Thanh Sơn Chương 17
7 Thay Muội Gả Chương 18
8 Mất Nét Chương 10.
10 Lòng đố kỵ Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm