Sắc mặt tôi lập tức trở nên lạnh lẽo, nhanh chóng chộp lấy con d/ao gọt hoa quả trên bàn trà!
Không chút do dự.
Mũi d/ao nhắm thẳng vào phần cuối của đường gồ lên đang ngo ngoe dưới da, hung hăng đ/âm xuống!
“Xoẹt——”
Âm thanh trầm đục khi da th!t bị rạ/ch toạc vang lên rõ mồn một trong phòng khách tĩnh lặng.
M/áu gần như phun trào ngay lập tức, chớp mắt đã nhuộm đỏ một nửa tay áo.
Vẻ mặt tôi bình tĩnh đến cực điểm.
Da th!t trên cánh tay bị lật tung ra, để lộ những thớ th!t đỏ tươi bên trong.
Giữa đống m/áu th!t nhầy nhụa, tôi nhìn thấy con cổ trùng.
Toàn thân đen kịt, đang bò lúc nhúc với vô số cái chân nhỏ li ti giống như chân rết.
X/ấu thật sự.
Lúc này, một nửa cơ thể nó đã chui sâu vào trong cơ bắp. Nửa thân còn lộ ra ngoài vì đột nhiên bị phơi bày mà đi/ên cuồ/ng vặn vẹo, những cái chân nhỏ liên tục cào cấu m/áu th!t xung quanh, cố gắng chui vào sâu hơn.
Mũi d/ao hướng xuống.
Tôi cứ thế moi thẳng con cổ trùng cùng một mảng th!t ra ngoài!
Con cổ trùng rơi xuống đất, ngơ ngác giãy giụa giữa đống m/áu th!t.
Tôi mặt không cảm xúc dùng mũi d/ao gạt nó xuống sàn, sau đó giống như đang giẫm một con gián, hung hăng đạp lên.
Đôi giày còn xoay trái xoay phải thêm mấy vòng.
Con cổ trùng lập tức biến thành một bãi bầy nhầy.
Hệ thống trợn mắt há hốc mồm:
【??? Không phải chứ? Cũng có thể làm như vậy sao?】
Nó nhìn cánh tay thê thảm không nỡ nhìn thẳng của tôi, kinh hãi:
【Khoan đã, ký chủ, cậu cũng quá tà/n nh/ẫn với chính mình rồi đấy?!】
Tôi không trả lời hệ thống.
M/áu từ cánh tay nhỏ tí tách xuống sàn. Trong cơn đ/au đớn dữ dội, tôi tức đến bật cười.
Tên Kỳ Hành ch*t ti/ệt!
Chơi cho sướng xong liền trở mặt không nhận người, còn dám gieo cổ cho tôi!
Tôi cho cậu gieo này!
Đúng lúc đó, cuối cùng tôi cũng cảm thấy có gì đó không ổn.
Vết thương!
Bởi vì một vài nguyên nhân đặc biệt, thể chất của tôi khác với người bình thường, vết thương sẽ hồi phục nhanh hơn rất nhiều.
Nhưng đến tận bây giờ...
Đừng nói đến phần da th!t trên cánh tay đang lật tung, xươ/ng trắng thấp thoáng lộ ra ngoài, mà ngay cả những vết thương do Kỳ Hành th/ô b/ạo gây ra tối qua cũng chẳng hề có dấu hiệu hồi phục nhanh chóng nào.
Trong nguyên tác, từ góc nhìn của Kỳ Hành từng nhắc đến việc nguyên chủ vừa thấp vừa b/éo, th!t mỡ trên mặt nhiều đến mức gần như ép mắt thành một đường chỉ.
Thế nhưng gương mặt hiện tại của tôi lại giống hệt tôi trước khi xuyên sách...
Hoàn toàn chẳng liên quan gì đến chữ “b/éo” cả.
Chiều cao cũng tận một mét tám lăm.
Thế mà gọi là thấp sao?!
Vậy rốt cuộc tôi xuyên cả người sang đây hay chỉ xuyên h/ồn?!
Tôi đã nhận ra có điều gì đó không đúng:
【Hệ thống, rốt cuộc tôi xuyên thân hay xuyên h/ồn?】
Hệ thống ấp úng:
【Ờm... thật ra là xuyên thân. Bởi vì nguyên chủ không có dáng vẻ giống cậu, nhưng Thiên Đạo đã sửa đổi nhận thức của tất cả mọi người. Cho nên từ nay về sau, cậu chính là nguyên chủ. Chỉ là hiện tại cơ thể cậu đang sử dụng dữ liệu của người bình thường thôi.】
【Còn dữ liệu cơ thể ban đầu của cậu ấy à, vì hệ thống xảy ra trục trặc... khụ, dữ liệu cơ thể của cậu vẫn chưa được truyền sang hoàn toàn, mới chỉ truyền được gương mặt và chiều cao. Phải đợi thêm một thời gian nữa... Cậu thử nhìn bụng mình đi, hiện giờ cậu không có cơ bụng, nhưng trước khi xuyên sách cậu có mà. Cho nên vẫn chưa truyền xong.】
Tôi: 【...】