Bông Hồng Có Gai

Chương 6

27/07/2026 22:56

Tôi định chào hỏi đối phương trước.

Nhưng vì uống quá nhiều rư/ợu, dạ dày tôi cuộn lên.

Lời còn chưa kịp nói ra, tôi đã phải ôm ngựk nôn khan.

Cảm giác buồn nôn dâng lên cổ họng, không thể kìm nén được nữa, giây tiếp theo tôi đã nôn ra ngoài.

Toàn bộ đều nôn lên cánh tay của ông chủ.

Anh ta gi/ật mình, không cầm chắc được điện thoại, "bộp" một tiếng rơi xuống đất.

Ở đầu dây bên kia, sự kiên nhẫn của người đàn ông đã cạn kiệt.

"Đừng lãng phí thời gian của tôi."

Nói rồi, anh ta dứt khoát kết thúc cuộc gọi.

Tôi vừa ngồi xổm nôn trên sàn, vừa mơ màng nghĩ, giọng nói này thật hay.

Giống hệt giọng của Cố Đình Chiêu, chỉ là giọng của anh ta lạnh hơn và trầm hơn.

Cặp anh em này đúng là bảo bối, em trai có khuôn mặt giống Cố Đình Chiêu, anh trai lại có giọng nói giống Cố Đình Chiêu.

Tôi vội vàng lấy giấy lau áo cho ông chủ.

"Xin lỗi, tôi không cố ý nôn, anh đừng vì tôi nôn lên người anh mà không cho tôi bao. Làm người thay thế vài ngày được không? Tôi chỉ sờ mặt, nắm tay thôi, không làm gì khác đâu."

Tửu lượng của tôi rất kém.

Sau khi say bí tỉ, tôi đã ngất đi.

Lúc tỉnh dậy, tôi đang ở nhà cô bạn thân.

Tống Phương Nghi bất lực nhìn tôi: "Đã chiều rồi, cuối cùng cũng chịu tỉnh rồi à?"

Sau một đêm say, đầu tôi đ/au như búa bổ.

Cô ấy đưa cho tôi một ly nước mật ong: "Còn nhớ chuyện tối qua không?"

Tôi nhớ mang máng.

Nhớ là tôi đã hồi tưởng lại quá khứ với Cố Đình Chiêu, sau đó gặp một ông chủ quán bar rất giống anh ấy.

"Cậu chẳng nhớ gì đến điểm chính cả."

Tống Phương Nghi chống nạnh, nói với tôi: "Tối qua cậu say, ôm ông chủ quán bar đòi bao nuôi người ta."

"Người ta không đồng ý, cậu lập tức nôn đầy người anh ta, rồi còn cưỡ/ng ch/ế l/ột áo anh ta ra bảo là giặt sạch rồi trả."

"À, cậu còn cư/ớp điện thoại của anh ta, ép anh ta kết bạn với cậu nữa."

Tôi nghi ngờ Tống Phương Nghi đang đùa với mình.

Cho đến khi nhìn thấy chiếc áo khoác nam trên ban công, tôi đứng hình tại chỗ, không nói nên lời.

Trong điện thoại, quả thật có thêm một người bạn mới.

Tôi đành phải cứng đầu chào hỏi: [Chào anh, tôi là Bùi Thư Ý.]

Anh ta tự giới thiệu: [Tô Việt.]

Ngay sau đó, anh ta gửi cho tôi một đoạn tin nhắn thoại, giọng điệu không giấu được ý cười: [Cô Bùi, cô lại tìm tôi, vẫn chưa từ bỏ ý định bao nuôi tôi à?]

Tôi vội vàng giải thích: [Tối qua tôi uống say, đầu óc không tỉnh táo nên mới nói những lời như vậy, thật sự xin lỗi.]

[Tôi tìm anh là muốn nói vết bẩn trên áo khoác không giặt sạch được, tôi đền anh cái mới được không?]

Một lúc sau, Tô Việt trả lời: [Nhưng cái áo này đã b/án hết rồi.]

[Vậy anh nói giá đi, tôi có thể đền gấp đôi.]

Tô Việt là người rất dễ nói chuyện: [Không sao, đền theo giá gốc là được.]

Tôi chưa kịp cảm ơn thì đã thấy trên màn hình hiện lên hai chữ: [Tám mươi nghìn.]

Tôi dụi mắt, chắc chắn mình không nhìn nhầm. Khoan đã, cái này thì có khác gì tống tiền đâu?

Tôi vừa định đổi sắc mặt, anh ta đã gửi cho tôi một đường link.

Hóa ra chiếc áo này thuộc một thương hiệu cao cấp của nước ngoài, giá b/án thật sự là tám mươi nghìn.

Tôi nhất thời á khẩu.

[Cô Bùi, thật ra cô không cần phải đền tiền, tôi có việc muốn nhờ cô giúp.]

[Nếu cô đồng ý, chuyện cái áo chúng ta xóa sổ.]

Anh ta nói gần đây quán bar hơi vắng, hy vọng tôi đến thường xuyên hơn.

[Đông người một chút cho có không khí.]

[Đặc biệt là lễ kỷ niệm vào mấy ngày tới, nó rất quan trọng với tôi, cô nhất định phải đến giúp.]

Tôi suy nghĩ một chút.

Tám mươi nghìn, có thể đưa Bùi Hi đi du lịch, có thể m/ua túi xách, trang sức mới, có thể làm rất nhiều việc.

Do dự một giây thôi cũng là không tôn trọng tám mươi nghìn.

Vì vậy tôi đã đồng ý: "Được".

Chương 5:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
4 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
5 Thanh nữ Chương 10
7 Phúc lợi công ty Chương 18.
8 Người giúp việc Chương 10
10 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tự buộc mình trong kén - Hạnh phúc là trên hết

Chương 7
Giới thiệu: Đào Như Tương vì chẳng chịu nhường lại chiếc kim thoa tổ mẫu ban tặng, bị huynh trưởng giữa yến tiệc công khai chỉ trích là kẻ ghen tuông, hẹp hòi, mưu đồ hủy hoại thanh danh nàng. Chẳng ngờ, vị hôn thê của huynh trưởng là Dụ Chiêu Quận chúa liền tại chỗ từ hôn, lại còn mỉa mai huynh trưởng cùng dưỡng muội có tư tình, khiến cả hai thân bại danh liệt, hôn sự gian nan. Huynh trưởng vì đắc tội Đại Trưởng công chúa mà tiền đồ tan tành, bị đày đi nơi xa. Dưỡng muội bị đuổi khỏi cửa, phải làm thiếp cho kẻ khác. Phụ thân muốn chiêu mộ con rể để nối dõi tông đường, nào ngờ Đào Như Tương từ lâu đã ngầm liên thủ cùng Đoan Vương, bày ra kế sách báo thù. Cuối cùng, nàng gả vào Đoan Vương phủ, lại hạ dược đoạn tử tuyệt tôn cho phụ thân cùng huynh trưởng, khiến Đào gia hoàn toàn tuyệt tự. Đây là một thiên cổ đại trạch đấu báo thù sảng văn, nữ chính lạnh lùng tính kế, tự tay nghiền nát tất cả những kẻ từng hãm hại mình.
Báo thù
Cổ trang
1