Kẹo Sữa, Hoa Cúc và Mười Năm

Chương 2

12/09/2026 08:58

Tôi luống cuống tay chân, cầu mong nồi cơm mau chín.

Lúc bưng nồi lên, cái nồi nặng quá.

Tuổi tôi còn nhỏ, chẳng có sức lực lớn như vậy, cả nồi mì úp sấp hết xuống đất.

Mẹ tôi lao tới, t/át thẳng vào mặt tôi một cái ch/áy da ch/áy th!t:

"Đồ phá hoại! Mấy thứ này đều là tiền m/ua cả đấy! Bị mày làm hỏng hết cả rồi!"

Bà vừa c.h.ử.i, vừa hốt đống mì dính đất dưới nền lên, tráng qua nước sạch, rồi chia cho bố cùng ăn.

Tôi ôm bụng đói, nửa cánh tay bị bỏng rát đ/au buốt tận tâm can, tựa cửa rơi nước mắt.

Đứa trẻ nhà hàng xóm cũng bước ra vào lúc ấy.

Anh đầy vết thương trên người, khóe miệng và trán rướm m.á.u.

Hai ánh mắt vô tình chạm nhau, chẳng ai nói một lời nào.

Tôi rút lọ t.h.u.ố.c trừ sâu trong túi ra.

Không biết liệu tôi c.h.ế.t rồi, họ có xót xa rằng tôi đã làm lãng phí lọ t.h.u.ố.c trừ sâu mà họ phải bỏ tiền ra m/ua hay không.

Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt.

Sống trên đời thật chẳng có ý nghĩa gì.

Mùi hăng hắc của t.h.u.ố.c trừ sâu xộc thẳng vào mũi.

Ngay lúc tôi chuẩn bị ngửa cổ dốc vào miệng, một viên kẹo lăn đến trước mặt tôi.

"Ăn kẹo không?"

Đó là câu đầu tiên Giang Hòe nói với tôi.

Anh bóc lớp vỏ của một viên kẹo khác, nhét vào miệng mình.

Tôi sững sờ nhìn viên kẹo dưới đất, lớp giấy gói màu đỏ in hình một con gà trống bự.

Viên kẹo đó thật ngọt, ngọt đến mức khiến tôi quên đi cả nỗi đ/au thể x/ác.

Ngọt đến mức... tôi không còn muốn uống lọ t.h.u.ố.c trừ sâu nặc mùi kia nữa.

Ngọt đến mức, tôi thậm chí còn quên bẵng việc nói lời cảm ơn.

Ở trường, anh là đại ca khét tiếng, đ.á.n.h nhau là bất chấp tính mạng.

Vì hai nhà Giang - Lâm vốn như nước với lửa, nên tôi lúc nào cũng đi đường vòng tránh mặt anh.

Tôi rất sợ anh ấy, nhưng cũng có phần gh/en tị với anh, vì anh có thể sống một cách ngông cuồ/ng như vậy.

Còn tôi từ nhỏ đã bị mài giũa thành kiểu người luôn khép nép lấy lòng người khác.

Bố mẹ nói nhà nghèo, tôi liền không dám đòi hỏi bất cứ điều gì, họ bảo nhà không có con trai nên tôi phải nỗ lực vươn lên, tôi bèn cắm đầu làm việc nhà không ngơi nghỉ, đến trường thì b/án mạng học hành.

Nhưng nhiều người lại nói:

"Con gái học nhiều sách vở cũng chẳng để làm gì, gả cho một người t.ử tế mới là lẽ phải."

"Không có lấy một mống con trai thì làm sao mà được."

Bố mẹ chưa từ bỏ ý định, hạ quyết tâm nhất định phải cố đẻ được một đứa con trai.

Rốt cuộc, sau khi bỏ đi hai t.h.a.i nữ, cuối cùng họ cũng có được mụn con trai của riêng mình.

Còn tôi, triệt để trở thành ngọn cỏ dại chẳng ai thèm ngó ngàng.

3

Thanh xuân của người khác đều là những điều tốt đẹp, ngây ngô.

Còn tôi lúc nào cũng trông lem luốc, bẩn thỉu.

Cái tên quê mùa, ngoại hình cũng quê mùa.

Chỉ biết trốn trong góc tối, thầm gh/en tị với người ta có quần áo mới để mặc, có đồ ăn vặt để nhâm nhi.

Còn bản thân chỉ nhận lại sự chế giễu không hồi kết:

"Lâm Cúc, có phải em trai cậu tên là Lâm Tường không vậy hahaha."

"Cậu đang mặc đồ của bà thím nào thế hả?"

Khổ sở nhất là mỗi khi đến kỳ kinh nguyệt, mẹ tôi bảo chỉ cần Iót giấy vệ sinh là được.

Nhưng m.á.u lúc nào cũng thấm ra ngoài, nhuộm đỏ cả quần, khiến tôi bị cả lớp chê cười.

Để có tiền m/ua băng vệ sinh, tôi buộc phải lén lút đi nhặt ve chai b/án lấy tiền.

Mãi cho đến một ngày nọ sau giờ tan học, có hai gã l/ưu ma/nh định cư/ớp tiền của tôi.

Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y sống c.h.ế.t không buông, chúng liền t/át tôi hai cái thật mạnh.

Tôi c.ắ.n răng chịu đựng, nhất quyết không nhả ra, đó là số tiền tôi đổi được từ việc nhặt ve chai, dùng để m/ua b.ăn.g v.ệ si.nh cơ mà...

"Không buông phải không? Có tin tao l/ột sạch quần áo của mày không."

Trong cơn hoảng lo/ạn, tôi hét lớn:

"Giang Hòe là anh trai tao! Anh ấy sẽ không tha cho chúng mày đâu!"

Bọn chúng khựng lại một thoáng.

Tình cờ lại đụng ngay Giang Hòe đang đi ngang qua:

"Anh Hòe, con nhỏ này, thế mà dám bảo là em gái anh đấy hahaha."

Ánh mắt Giang Hòe rơi xuống người tôi, sắc mặt tức thì lạnh lẽo.

Trong lòng tôi hoang mang tột độ.

Anh thọc tay vào túi quần, lục lọi một hồi.

"Ăn kẹo không?"

Tôi trân trân nhìn mấy viên kẹo hoa quả sặc sỡ trong lòng bàn tay anh, đầu óc chập mạch:

"Có kẹo sữa không?"

Buổi chạng vạng âm u năm đó, viên kẹo sữa anh đưa cho tôi, là viên kẹo ngon nhất mà tôi từng được ăn.

Anh khựng lại một chút:

"Đòi hỏi rõ lắm."

Lại lôi từ trong túi ra lục thêm lần nữa, cuối cùng cũng tìm được một viên kẹo sữa.

Mấy gã l/ưu ma/nh thấy vậy liền biến sắc ngay lập tức:

"Anh Hòe, bọn em không biết nó là người của anh, anh tha cho bọn em đi."

Giang Hòe không đáp, chỉ hỏi tôi:

"Mấy đứa này bình thường hay b/ắt n/ạt cậu à?"

"Cũng không hẳn, hôm nay là lần đầu tiên, trong lớp cũng có không ít người bị cư/ớp rồi..."

Nghe xong, anh ra lệnh cho tôi:

"Vừa nãy chúng nó đ.á.n.h cậu thế nào, thì đ.á.n.h trả lại y như thế."

Tôi sợ muốn c.h.ế.t, ch/ôn chân tại chỗ chẳng dám nhúc nhích:

"Tôi không dám..."

Giang Hòe chờ vài giây, dường như đã cạn kiên nhẫn.

Nhấc chân đạp thẳng mấy gã kia lăn lóc dưới đất.

Xử lý xong bọn chúng, anh quay người bước đi.

Tôi dè dặt bước theo sau lưng anh.

Trong con hẻm chỉ còn lại tôi và anh, cơn gió thoảng qua, rắc đầy hoa hòe trên đỉnh đầu.

"Giang Hòe..."

"Hử?"

"Cảm ơn nhé..."

Anh không đáp lời.

Chỉ cắm cúi đi tiếp về phía trước.

Tôi siết c.h.ặ.t viên kẹo kia, lòng bàn tay tứa mồ hôi.

Anh chợt quay đầu hỏi tôi:

"Có biết tại sao chúng nó lại b/ắt n/ạt em không?"

Tôi mím môi, lí nhí đáp:

"Vì tôi nghèo..."

Anh bật cười chế giễu:

"Vì em dễ bị b/ắt n/ạt."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm