Sau Khi Mang Thai Con Của Alpha Kim Chủ

Chương 7

04/09/2026 12:53

Hoắc Kiêu có việc nên đã rời đi.

Anh để lại một món quà trên bàn, là một chiếc đồng hồ xa xỉ, thương hiệu Patek Philippe.

đ/è dưới chiếc đồng hồ là một tấm ảnh, tấm ảnh chụp chung của hai chúng tôi vào ngày lễ tốt nghiệp, mặt sau dùng bút máy viết: 【Diệp Thanh, tốt nghiệp vui vẻ!】

Hôm ấy chụp xong, Dương Mục chạy lại xem thành quả, tay Hoắc Kiêu đột nhiên đặt lên vai tôi, nói với thợ chụp ảnh.

"Chụp thêm tấm nữa đi."

Tin tức tố mang mùi giông bão phảng phất bao trùm lấy tôi.

Toàn thân tôi cứng đờ.

Hoắc Kiêu chưa bao giờ chủ động chạm vào tôi, nhất là ở nơi công cộng.

Trong ảnh, tôi mặc bộ lễ phục cử nhân, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn nghiêng gương mặt anh, còn anh nhìn về phía ống kính, nở một nụ cười nhàn nhạt.

Giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống tấm hình, rồi lại được tôi cẩn thận lau đi.

Tại sao chứ?

Hoắc Kiêu, tại sao?

Tại sao lại khiến mọi chuyện trở nên m/ập mờ như thế?

Tại sao lại cho tôi ảo tưởng rằng anh đang bận tâm đến tôi?

Rõ ràng anh không yêu tôi, rõ ràng anh sắp đính hôn với người khác, tại sao lại đột nhiên đối tốt với tôi như vậy?

Lý trí bảo tôi hãy vứt tấm ảnh này đi, thu hồi lại thứ tình cảm không nên có. Làm những gì mình nên làm, vứt bỏ hy vọng đi.

Thế nhưng khi đặt tay phía trên thùng rác, hạ quyết tâm rất lâu, tôi vẫn không lỡ.

Suốt ba năm qua, đây là tấm ảnh chụp chung duy nhất của chúng tôi.

Tôi tìm một chiếc khung ảnh thật đẹp, đặt nó vào ngay ngắn chỉn chu, rồi ôm chiếc khung ảnh ấy chìm vào giấc ngủ.

Giống như Hoắc Kiêu đang ở bên cạnh tôi.

Chỉ tiếc rằng, dối người dối mình cũng chẳng vượt qua nổi thực tế. Ngày hôm sau, Dương Mục gửi cho tôi một đoạn video phỏng vấn.

Ký giả hỏi Hoắc Kiêu, mục tiêu lớn nhất trong thời gian tới của anh là gì.

Hoắc Kiêu trầm ngâm giây lát rồi đáp, hy vọng loại th/uốc điều trị rối lo/ạn tin tức tố sẽ sớm đưa ra thị trường.

Ký giả lại hỏi, là vì bản thân ngài, cùng đông đảo quần chúng không phải chịu sự hànhz hạz của tin tức tố sao?

Hoắc Kiêu lắc đầu: Không, là vì tự do.

...Tự do.

Tôi nghĩ, có lẽ tôi đã hiểu ý của anh.

Tin tức tố là một xiềng xích, nó giam cầm Hoắc Kiêu, khiến anh đành phải "ủy thân" cho tôi.

Thế nhưng nó há chẳng phải cũng đang giam cầm tôi sao?

Điểm khác biệt là, Hoắc Kiêu chỉ bị giam cầm thân x/ác, còn tôi, đến cả trái tim cũng bị giam cầm.

Dương Mục nhắn cho tôi:

【Thử nghiệm lâm sàng của th/uốc rất thành công. Diệp Thanh, chúc mừng cậu, sắp sửa bị đuổi cổ ra khỏi nhà rồi.】

Dương Mục nói đúng.

Tôi chạm mặt Hoắc Kiêu vừa trở về ở góc cầu thang, quản gia cung kính đứng sau lưng anh, cất tiếng hỏi.

"Thiếu gia, hợp đồng sắp hết hạn rồi, có gia hạn thêm không ạ?"

Hoắc Kiêu trầm mặc giây lát, rồi lắc đầu.

"Không cần đâu, cứ để cậu ấy đi đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bám Nhầm Bạch Nguyệt Quang Rồi, Phải Làm Sao Đây?

Chương 14
Ở bên Thẩm Nhược Khanh một năm, tôi mới biết mình đã tìm nhầm đối tượng công lược. Hệ thống bảo Thẩm Nhược Khanh thích người bám dính lấy anh, thế là tôi liền dựa vào tuyệt chiêu "mặt dày mày dạn" để chen chân vào cuộc sống của anh ấy. Sau khi ở bên nhau, ngày nào tôi cũng đòi ôm đòi hôn, hận không thể dính lấy nhau mọi lúc mọi nơi. Thẩm Nhược Khanh chưa bao giờ thể hiện rằng anh thích tôi, tôi lại cứ tưởng anh chỉ đang rụt rè e thẹn. Cho đến khi hệ thống đột ngột online. "Ký chủ, cậu công lược nhầm người rồi! Đây không phải nam chính, mà là bạch nguyệt quang của nam chính!" "Thẩm Nhược Khanh bề ngoài trông có vẻ dịu dàng, nhưng thực chất thủ đoạn lại vô cùng tàn nhẫn, và cực kỳ ghét bị người khác bám đuôi." Tôi vội vàng ba chân bốn cẳng lăn tuột từ trên người Thẩm Nhược Khanh xuống. Đối mặt với ánh mắt khó hiểu của anh phóng tới, tay tôi run lên như cầy sấy. Kể từ đêm đó, tôi không bao giờ dám rúc vào lòng Thẩm Nhược Khanh ôm eo anh ngủ nữa.
15.77 K
3 Rốn đâu rồi? Chương 9
6 Hoài Niệm Tôi Chương 12
7 Hương Nô Chương 8
8 Tư Nam Chương 9
9 Nhóc Câm Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm