TA BỊ PHẢN DIỆN NUÔI PHẾ RỒI

Chương 5

12/01/2026 12:40

13

Chuyện ta ba ngày từ phàm nhân bước thẳng đến Trúc Cơ khiến cả Thiên Khải Môn chấn động.

Ánh mắt Phục Linh nhìn ta rốt cuộc cũng mang theo vài phần nghiêm túc.

Người đem động phủ linh khí dồi dào nhất trong Thiên Khải Môn cho ta.

Vốn là động phủ của sư tỷ.

Sư tỷ đón ta vào, tươi cười rạng rỡ, không hề tỏ ra khó chịu.

Nhưng kiếp trước rõ ràng sư tỷ nói, đó là lúc nàng bắt đầu h/ận ta.

Có lẽ theo Viên Bạch lâu rồi, ta cũng học được không ít tâm địa x/ấu xa của hắn.

Ta cười tươi như hoa: “Sư tỷ, tỷ có vì thế mà đố kỵ sư tôn không?”

Sư tỷ ngẩn người, theo bản năng đáp: “Tất nhiên là không...... muội nói gì vậy, làm sao ta dám đố kỵ sư tôn?!”

Ta gật đầu: “Hoá ra là vậy, tỷ không dám đố kỵ sư tôn, chỉ dám đố kỵ ta thôi.”

Sắc mặt nàng bỗng trắng bệch: “Sư muội, sao muội lại nói thế? Ta không có ý đó!”

Ta liền rạng rỡ cười: “Sư tỷ, ta đùa thôi.”

Sắc mặt nàng lập tức lúc xanh lúc trắng.

Đây là cảm giác làm phản diện sao? Đừng làm ta sướng ch*t......

14

Có lẽ vì muộn hơn mười mấy năm mới tìm được ta, Phục Linh càng để tâm đến tu hành của ta hơn kiếp trước.

Người không còn đi giảng giải nghi hoặc cho đệ tử trong môn, cũng không còn xử lý môn vụ.

Ngày ngày đem hết thời gian đặt vào việc dạy ta tu hành và dạy ta đạo lý.

Kiếp trước còn chưa đến mức này, trong môn đã chế giễu ta.

Kiếp này thì gần như chỉ thiếu điều khắc thẳng mấy chữ “gh/ét ta” lên trán bọn họ.

Trước đây ta cũng từng vì thế mà buồn bã, Phục Linh lại chỉ nói: “Ngươi gánh trên vai thương sinh, hà tất để tâm mấy nữ nhi thường tình đó?”

Nhưng thương sinh không yêu ta, ta phải thuyết phục bản thân gánh vác bằng cách nào đây?

Phục Linh hẳn không ngờ ta ích kỷ đến vậy, lại còn cần thương sinh yêu ta.

Bởi trong những đạo lý người dạy, ta nên chẳng cần hồi báo, chẳng cần lý do, bất cứ lúc nào cũng phải chuẩn bị hi sinh vì chúng sinh.

Sư tôn, rốt cuộc là ta thay đổi rồi, hay người từ đầu đến cuối chưa từng hiểu ta?

Nhưng không sao.

Dù gì kiếp trước, ta đã nghe lời người.

15

Tốc độ đột phá của ta nhanh đến mức khiến toàn bộ Thiên Khải Môn đều phải im bặt.

Chỉ trong chưa đầy một tháng, ta đã sắp sửa kết đan.

Ánh mắt mọi người nhìn ta dần dần mang theo vài phần kính sợ.

Phục Linh cũng bắt đầu trầm mặc trước con đường tu hành của ta.

Đôi khi hắn nhìn ta đến thất thần, ta liền nhíu mày gọi:

“Sư tôn, hoàn h/ồn đi.”

“Chuyên tâm chút.”

Từng câu từng chữ, ta bắt chước giọng điệu của hắn ở kiếp trước, không sai một ly.

Lông mày hắn nhíu càng ch/ặt hơn.

Ngày ta kết đan, Phục Linh hỏi ta, vì sao hắn còn chưa từng truyền dạy pháp môn vận hành linh khí Kim Đan kỳ của Thiên Khải Môn, vậy mà ta đã sớm nắm rõ?

Trong ánh mắt hắn mang theo vài phần dò xét:

“Ngày đó khi ngươi cùng Thanh Thương luận bàn, chiêu thức dùng để thắng trận là tuyệt học chỉ có chưởng môn Thiên Khải Môn mới được tu luyện.”

“Dẫu ngươi cố ý cải biến để phù hợp với cảnh giới hiện tại, nhưng ý cảnh của chiêu thức thì không thể che giấu.”

“Những tâm pháp, chiêu thức của Thiên Khải Môn, ngươi chỉ cần xem một lần liền hiểu, khi thi triển lại thuần thục như thể đã tu luyện qua ngàn vạn lần.”

Ta bước đến gần hắn, nhìn thẳng ánh mắt ấy, chậm rãi nói:

“Sư tôn, có lẽ kiếp trước ta cũng từng là đệ tử Thiên Khải Môn, đã sớm học qua một lần rồi.”

Giữa đôi mày Phục Linh khẽ run lên, cuối cùng… hắn cũng không nói thêm gì nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm