Đặt chân lên thành phố Hải lần nữa, tôi như vừa trải qua một giấc mộng dài.
Giang Cảnh Xuyên nói được làm được, ngay ngày hôm sau, tôi gặp Giang Diệu tại một b/ệnh viện tư cao cấp.
Vừa thấy tôi, bé lập tức lao tới ôm chầm lấy cổ.
Còn quay sang Giang Cảnh Xuyên, hung dữ nói: “Ông chú x/ấu xa, không được làm hại ba!”
Sắc mặt Giang Cảnh Xuyên thoáng chốc không vui.
Đặc biệt là khi con ôm ch/ặt cổ tôi, vẻ khó chịu ấy càng lên đến cực điểm.
Hắn không nói gì thêm, chỉ quay sang dặn dò với bác sĩ phía sau: “Làm kiểm tra toàn thân cho nó.”
Tuy trên mặt vẫn khó chịu, nhưng tôi nhìn ra, Giang Cảnh Xuyên đang lo cho Giang Diệu.
Giang Diệu cũng nhận ra điều gì đó.
Sau khi thấy tôi gật đầu, nó vừa đi vừa ngoái lại, theo bác sĩ vào phòng khám.
Kết quả có rất nhanh.
Giang Diệu bị mất cân bằng pheromone.
Giang Cảnh Xuyên không nói gì, x/é miếng dán ức chế sau gáy, thử thả ra một chút pheromone.
Ngửi thấy hương tuyết tùng quen thuộc, tâm trạng tôi nhất thời rối bời, còn Giang Diệu thì được dễ chịu hơn nhiều.
Nhưng dù vậy, bé vẫn cảnh giác chắn trước mặt tôi.
Giang Cảnh Xuyên đưa chúng tôi về căn hộ.
Chính là căn họ tôi từng hay lui tới năm năm trước.
Tôi phát hiện trước tivi có thêm một khu dành cho trẻ nhỏ, xung quanh còn chất đầy lego, mắt bỗng cay xè.
Giang Cảnh Xuyên nhìn theo ánh mắt tôi, khẽ ho một tiếng.
“Em chưa kết hôn.”
Tôi sững lại.
“Mấy thứ này là chuẩn bị cho Giang Diệu.”
Giang Diệu vốn đang thèm thuồng nhìn đống đồ chơi, nghe gọi đến tên mình lập tức phản ứng:
“Không thèm chơi đâu! Bao giờ chú mới thả chúng cháu về!”
Giang Cảnh Xuyên ngồi xổm xuống, nhìn thằng nhóc trước mặt: “Ê nhóc, nhóc gh/ét chú lắm à?”
Giang Diệu hừ lạnh: “Không thì sao?”
“Trùng hợp thật, chú cũng hơi bị ngứa mắt nhóc đấy.”
Hắn đưa tay, bóp mạnh má Giang Diệu một cái.
“Trước khi có nhóc, ba của nhóc là của một mình chú…”
Tôi lập tức kéo Giang Diệu lại: “Nói linh tinh gì với trẻ con thế.”
Giang Diệu phồng má, hung hăng mà vẫn đáng yêu, trừng mắt nhìn Giang Cảnh Xuyên.
Giang Cảnh Xuyên lại có chút tủi thân: “Anh ơi, em nói sai sao?”
Không đợi tôi trả lời, hắn nhanh chóng cúi xuống, hôn nhẹ lên môi tôi.
Giang Diệu tức muốn n/ổ tung.
“Chú!!!
“A a a đáng gh/ét!!”
“Ba! Con cũng muốn hôn cơ!”
Bị hai ba con nhà này làm ồn đến đ/au đầu, may mà không lâu sau Giang Cảnh Xuyên có việc phải ra ngoài.
Bên ngoài còn có hai vệ sĩ canh giữ, tôi cũng không chạy được, đành mặc kệ.
Có vẻ hắn rất bận, cả buổi chiều không thấy quay lại.
Đến gần tối, sợ Giang Diệu đói, tôi quen tay mở tủ lạnh tìm nguyên liệu.
Tâm trạng rối lo/ạn, dứt khoát không nghĩ thêm nữa.
Nhưng trong lúc nấu, vẫn vô thức làm thêm một phần cho người khác.
Đáng tiếc, đến tối vẫn không thấy người đó về.
Giang Diệu nhận ra tôi đang thất thần, càng thêm bực bội: “Đồ ăn ba nấu ngon như vậy, có người không được ăn là tổn thất của người đó!”
Tôi bật cười: “Tí tuổi ranh mà nói chuyện như ông cụ non.”
“Con không có!”
Giang Diệu hung hăng cắn một miếng th!t bò.
Tối đến, Giang Diệu ngủ ở phòng khách.
Tôi nhẹ tay nhẹ chân trở lại phòng khách, vốn định đợi Giang Cảnh Xuyên về để nói chuyện, hỏi hắn rốt cuộc muốn làm gì.
Nhưng chờ rất lâu vẫn không thấy người đâu, thành ra tôi lại ngủ quên trên sofa trước.
Cho đến khi một mùi rư/ợu nồng nặc ập tới, tôi vừa định mở mắt, đã bị hôn trúng ngay lập tức.
Nụ hôn ấy như lửa ch/áy lan đồng cỏ, mang theo từng đợt hương tuyết tùng len lỏi, từ môi cuốn thẳng vào toàn thân. Tôi lập tức tỉnh hẳn, vô thức đẩy hắn ra.
“Giang Cảnh Xuyên…”
“Giang Cảnh Xuyên… ưm, buông tôi ra!”
“Em không buông.” Giang Cảnh Xuyên càng ôm càng ch/ặt, x/é luôn miếng dán ức chế sau gáy tôi: “Buông ra, anh sẽ đi mất.”
Động tác giãy giụa khựng lại khi nếm được vị mằn mặn xa lạ trên môi.
Tôi không dám tin, nhất thời sững sờ.
Thật ra tôi có rất nhiều điều muốn hỏi.
Ba mẹ thế nào rồi? Nhà cửa ra sao?
Những năm qua… vì sao hắn vẫn chỉ có một mình?
Mãi đến khi không thở nổi nữa, Giang Cảnh Xuyên mới buông ra.
Hắn ôm ch/ặt lấy tôi, chóp mũi cọ vào cổ tôi, như đang làm nũng.
“Anh ơi… kỳ nh.ạy cả.m của em sắp tới rồi.”
“Anh không ở đây, tháng nào em cũng phải dùng th/uốc ức chế để vượt qua… đ/au lắm.”
“Cho em một chút pheromone được không?”
…
Tôi không nghĩ mọi chuyện lại diễn biến như thế này.
Hương tuyết tùng quen thuộc bao trùm lấy tôi, cảm giác bị chiếm lĩnh vừa lạ lẫm vừa rõ ràng.
Động tác của Giang Cảnh Xuyên rất nhẹ, như đang chạm vào giấc mơ dễ vỡ.
Trong cơn mê muội, tôi định bò đi nhưng lại bị tóm lấy mắt cá chân kéo về.
Vô tình bật đèn ngủ cạnh giường.
Ánh sáng bất ngờ tỏa ra, khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, mặt tôi lập tức tái mét.
Giang Cảnh Xuyên vẫn chưa cởi áo.
Trên ng/ực áo sơ mi bật khuy, cánh tay hắn chi chít vết s/ẹo.
Một vết s/ẹo dài trên ng/ực trái, uốn lượn ra sau lưng.
Cơn hưng phấn tan biến, tôi run giọng hỏi.
"... Đây là gì?"
Giang Cảnh Xuyên khựng lại, im lặng.
Hắn nuốt nước bọt, vô thức định ôm tôi, nhưng bị tôi đẩy ra: "Tôi hỏi cậu đây là gì!"