"Chuyện của ba năm trước, tôi không thể nào coi như chưa từng xảy ra giống như cậu được. Trước khi cậu cho tôi một lời giải thích hợp lý, cậu đừng hòng rời đi!"
Không phải đâu. Tôi không hề coi như chưa từng xảy ra. Nhưng tôi há miệng, rốt cuộc vẫn chỉ thốt ra một câu vô vọng: "Xin lỗi."
Lục Triệu Ngôn không đáp lại, sải bước rời khỏi văn phòng.
Tôi thẫn thờ ngồi một mình trong phòng đến tận đêm khuya. Lúc rời đi, tôi lại phát hiện trước thang máy đặt tấm biển "Đang bảo trì".
Hừ, b/ắt n/ạt người t/àn t/ật đúng không? Được, tôi đi thang bộ!
Các khớp của chi giả vĩnh viễn không thể linh hoạt như khớp người thật. Tôi bước xuống từng bậc một, bước chân chậm chạp đến mức gần như không nghe thấy tiếng động. Bước đến tầng mười, lúc sắp cạn kiệt sức lực, tôi đột nhiên ngửi thấy mùi th/uốc lá nồng nặc.
Vừa rẽ qua góc nhìn xuống dưới, một bóng người cao lớn đột nhiên xuất hiện bên cạnh tay vịn tầng dưới! Tôi sợ đến mức rùng mình, hụt chân lăn thẳng xuống cầu thang.
"Giang Phùng!"
Trong cơn đ/au đớn, tôi cư nhiên nghe thấy tiếng gào của Lục Triệu Ngôn: "Ngã ở đâu rồi? Tôi gọi cấp c/ứu ngay đây!"
Tôi nằm dưới đất, vật lộn nắm ch/ặt lấy cánh tay anh, nhíu mày nói: "Không nghiêm trọng đến thế đâu, anh để tôi nghỉ một lát..."
Lục Triệu Ngôn thấy tay kia của tôi đang giữ ch/ặt chân phải, muốn chạm vào nhưng lại không dám: "Chân cậu bị thương rồi? Để tôi xem!"
"Đừng chạm vào tôi!" Tôi phản ứng dữ dội đẩy anh ra, hai tay co quắp giấu chân phải xuống dưới thân: "Tôi không sao, anh đi đi!"
Lục Triệu Ngôn sững người. Đèn cảm biến âm thanh vụt tắt rồi lại sáng lên, cuối cùng anh đứng dậy. Hai tiếng động khẽ vang lên trong khoảng cầu thang sâu hun hút, là Lục Triệu Ngôn đang lùi bước. Anh đứng ở vị trí xa tôi hơn một chút. Chỉ cách nhau một bước chân, mà như ngăn cách bởi vực thẳm.
Đáng lẽ nên cảm thấy may mắn, đúng không? Nhưng tại sao... tôi lại cảm thấy linh h/ồn mình như bị x/é làm đôi. Một nửa cảm thấy an toàn và nhẹ nhõm vì sự rời xa của Lục Triệu Ngôn. Một nửa kia lại bất chấp tất cả mà hy vọng anh có thể đừng đi, hy vọng anh cứ ngang ngược, cố chấp mà vén ống quần tôi lên, để anh nhìn thấy chiếc chân giả x/ấu xí kia.
Tôi đột nhiên cảm thấy mệt mỏi quá. Dường như tôi sắp không thể giả vờ thêm được nữa rồi...
Trong lúc đôi bên đang im lặng giằng co, trên lầu truyền đến tiếng bước chân.
"Triệu Ngôn?" Kỳ Du nhanh chóng bước xuống: "Giang Phùng?! Hai người…"
"Thư ký Kỳ." Lục Triệu Ngôn ngắt lời cậu ta, lạnh giọng nói: "Làm phiền em đưa thiết kế Giang đến bệ/nh viện."
Nói xong, Lục Triệu Ngôn nhanh chóng rời đi. Là vì không muốn bị Kỳ Du hiểu lầm sao? Chắc chắn là vậy rồi...
"Giang Phùng, anh ổn chứ?" Kỳ Du vừa đỡ tôi dậy vừa hỏi: "Có cần gọi xe cấp c/ứu không?"
Tôi dựa vào tường đứng vững, lạnh nhạt đáp: "Không cần, cảm ơn."
"Thế nên…" Kỳ Du thu tay lại, nhìn tôi với biểu cảm đầy vi diệu: "Đây là khổ nhục kế của anh sao?"
"Cái gì?"
"Anh dẹp đi cho rồi." Kỳ Du cười nói: "Anh cũng nên nhận ra rồi đấy, Lục Triệu Ngôn căn bản không thể nào quay lại với anh đâu. Huống hồ, anh vĩnh viễn không thể trở lại dáng vẻ như ngày xưa nữa, đúng không?"
Tôi kinh ngạc nhìn cậu ta. Cậu ta biết, Kỳ Du cư nhiên biết chuyện tôi bị đoạn chi!
"Giang Phùng." Cậu ta tiến lại gần tôi, nhỏ giọng: "Mẹ của Lục Triệu Ngôn đã biết chuyện anh quay lại rồi. Anh đã vi phạm lời hứa của ba năm trước, anh đã nghĩ xem nên giải thích với bà ấy thế nào chưa?"
Chẳng trách Kỳ Du không vạch trần tôi trước mặt Lục Triệu Ngôn. Bởi vì cậu ta cũng giống như mẹ của anh, hy vọng sự thật mãi mãi được che giấu. Quả thực, như vậy đối với Lục Triệu Ngôn là tốt nhất. Anh xứng đáng có một người bạn đời hoàn mỹ đứng bên cạnh, sống một đời hạnh phúc bình an.
"Không cần giải thích gì cả." Tôi cười khổ một tiếng, nói: "Bởi vì Lục Triệu Ngôn đã không còn yêu tôi nữa rồi."
Kỳ Du hài lòng mỉm cười: "Anh biết điều đó là tốt nhất. Nhưng anh cứ yên tâm, tôi sẽ ở bên cạnh Lục Triệu Ngôn, chăm sóc và giúp đỡ anh ấy thật tốt. Dù là trong công việc hay cuộc sống, anh ấy đều cần tôi hơn, không phải sao?"
Phải rồi...
Mãi đến khi đi làm vào ngày hôm sau, bước đến cửa văn phòng, tôi vẫn không kìm được mà nhớ lại lời của Kỳ Du. Nhưng vừa đẩy cửa vào, n/ão bộ của tôi lập tức đình trệ.
Bởi vì tôi nhìn thấy mẹ của Lục Triệu Ngôn đang ngồi ở đó.
Bà ta ngồi trên chiếc ghế sofa nhung màu xanh bảo thạch, vẫn ung dung và đoan trang y như ba năm về trước.
Sự xuất hiện này quá đỗi đột ngột. Tôi đứng ngây người tại chỗ, không thốt nên lời.
"Giang Phùng." Bà ta đứng dậy, lên tiếng trước: "Lâu rồi không gặp."
Điều bất ngờ là không hề có sự chỉ trích hay chất vấn, cũng chẳng có ngữ khí xa cách ngạo mạn. Chỉ là, bà ta cứ vô tình hay hữu ý đưa mắt nhìn về phía chân phải của tôi. Trong ánh mắt ấy, cư nhiên lại mang theo chút ưu phiền và quan tâm.
"Lục phu nhân, chào bác ạ." Tôi lễ phép đáp lại, cố gắng bước đi thật bình thường để về chỗ làm việc.
"Nếu bị ngã thương thì có thể nghỉ một ngày." Lục Triệu Ngôn nhìn chằm chằm vào máy tính, lạnh lùng nói: "Đi đứng khập khiễng như thế, người ngoài lại tưởng Lục thị bóc l/ột nhân viên."
Sắc mặt Lục phu nhân đột ngột thay đổi, bà lo lắng hỏi: "Sao lại ngã thế cháu? Đã đi bệ/nh viện chưa?"