Tôi rất sợ sự cô đơn.

Vì thế tôi mở hết chế độ rung, âm báo và đèn flash trên điện thoại, mỗi khi có tin nhắn là ồn ào náo nhiệt, và tôi cũng có thể phản hồi ngay lập tức.

Thế là bên này quản lý đang giới thiệu về Bác Diễn, còn bên kia, chiếc điện thoại của tôi vẫn tự nhiên tinh tinh như đang nhảy disco.

Bác Diễn không hề thấy phiền.

"Có vẻ em rất bận, có phải anh đang chiếm dụng thời gian của em không?"

Bận cái nỗi gì, phân cảnh trong phim này đã bị người quen biết đột nhiên chen ngang cư/ớp hết rồi, tôi còn thích vài cảnh quan trọng lúc đọc kịch bản, nhưng đến lúc diễn thì toàn là kịch bản c/âm – chuyển hết cho người khác.

Tôi cất điện thoại, nhét một miếng bông cải xanh lớn vào miệng.

"Không bận, ngược lại anh mới đúng, vừa tiếp quản tập đoàn, chắc anh rất vất vả nhỉ?"

Bác Diễn đang thong thả c/ắt th!t bỗng dừng tay, cụp mắt xuống.

"Bị gạt ra rìa rồi, chẳng có gì vất vả cả."

Tôi nhận ra mình đã hỏi nhầm, nhưng anh ấy lại thành thật như vậy với tôi ngay lần gặp đầu tiên.

Dù không giỏi an ủi người khác, nhưng tôi cũng biết nói vài câu động viên.

"Bọn họ chỉ cố chấp thôi, anh mới là xu thế tất yếu." Nghĩ thêm một chút, tôi chân thành nói tiếp, "Em nghĩ sớm muộn gì, một người tự giác và kỷ luật như anh cũng thành công."

Bác Diễn cũng gi/ật mình, đôi mắt hổ phách ấy chăm chú nhìn tôi, rất lâu sau anh mới mím môi cười khẽ.

Lúc đó tôi nghĩ anh ấy là người đàn ông có tính cách điềm đạm, khí chất ôn hòa.

Dù sau này anh có trở nên mạnh mẽ hơn, thì anh vẫn luôn rất dịu dàng với tôi.

Sau này anh có thế như chẻ tre, dùng th/ủ đo/ạn sấm sét quét sạch chướng ngại, ngồi vững vị trí trong tập đoàn, khí thế ngày càng mãnh liệt, chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến người ta sợ ch*t khiếp. Xung quanh anh lắm ong bướm dập dìu, nhưng tôi chưa từng thấy anh động vào ai dù chỉ một chút.

Tôi luôn nhớ ngày hôm đó, anh ăn cơm xong đưa tôi về đến hiên nhà.

Lẽ ra tôi phải thở phào nhẹ nhõm, vậy mà lại thấy hơi lưu luyến.

Anh quá ưu tú, tôi không thể không rung động.

Vả lại tôi cũng cô đ/ộc quá lâu rồi, rất muốn có người bên cạnh.

Bác Diễn khóa cửa xe khi tôi với tay định mở.

"Thành thật mà nói." Anh gõ nhẹ ngón tay lên vô lăng, có chút căng thẳng, "Anh thật sự không muốn chỉ làm bạn với em."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi đạt cấp tối đa về tài ăn nói, tôi khiến cả kinh thành phát điên

Chương 8
Cả kinh thành này ai nấy đều tường tận, tiểu thư nhà họ Mạnh mang cái miệng khiến người ta tức đến chết cũng không xong. Phụ thân ta vốn là Nội các Đại học sĩ, cả đời cẩn ngôn thận hành, ngày ngày bái Phật cầu cho ta bớt nói vài câu. Cuối cùng, người chẳng còn cách nào khác, đành ép gả ta cho kẻ thù không đội trời chung của người là Cố Bắc Thần – kẻ vốn nổi danh nghiêm nghị, quyền khuynh triều chính. Ngày thành thân, vài kẻ đối đầu chính trị với Cố Bắc Thần cố ý sai phu nhân đến tân phòng để gây khó dễ cho ta. Thượng thư phu nhân che miệng, cười đầy mỉa mai: “Mạnh tiểu thư, Cố Thủ phụ tính tình lạnh lùng, chẳng gần nữ sắc, nàng gả tới đây, cuộc đời này xem như chẳng còn gì để trông mong rồi.” Ta vén khăn che mặt, bốc lấy quả táo tàu trên bàn vừa nhai vừa đáp: “Nhìn thấu được cuộc đời thì tốt chứ sao, chứng tỏ mắt ta vẫn còn sáng tỏ lắm! Chẳng như phu nhân đây, mắt mờ chân chậm, đến cả lão gia nhà mình đêm qua ngủ lại ở phòng thiếp nào cũng chẳng nhìn ra.” Một vị Thị lang phu nhân khác tức giận đập bàn: “Ngươi là nha đầu thế nào mà ăn nói hồ đồ vậy, chẳng sợ sau này bị nhà chồng chán ghét, vận mệnh tát cho vỡ mặt hay sao!” Ta nhai táo tàu, cười rạng rỡ như hoa: “Ôi chao, thế thì tỉnh cả người tỉnh táo lắm đấy!”
Cổ trang
0
Phất Nhân Chương 7