Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1618: Động lòng đến nỗi hết thuốc chữa

05/03/2025 10:05

Lúc đầu cái kết của Ninh Tịch là ch*t dưới sú/ng của Orlando, nhưng sau đó Martin và Charles đã thương lượng một chút, cuối cùng quyết định kết thúc mở là cô rơi xuống sườn núi, cuối cùng không rõ sống ch*t ra sao.

Lúc Martin đưa ra đề nghị này, Charles liền hiểu ra ý của Martin.

Bộ phim này rất có thể sẽ được làm tiếp phần hai nên ở phần đầu tiên này nếu như mà nhân vật của Ninh Tịch tạo được tiếng vang tốt thì rất có thể Martin sẽ để cô quay tiếp những phần sau.

Hiển nhiên lúc Ninh Tịch cầm kịch bản đã sửa cũng nghĩ đến việc này, cho dù hôm nay không phải vì tránh Orlando thì cô cũng muốn dùng hết khả năng của mình.

"3, 2, 1, Action!!!"

Cảnh quay bắt đầu.

Lúc đầu Orlando vẫn mang tâm tư cố ý thất bại mấy lần để ở bên Ninh Tịch lâu thêm một chút, anh ta lăn lộn trong nghề lâu vậy rồi, chuyện NG không chút sơ hở này dễ như trở bàn tay.

Nhưng mà, đến lúc chính thức quay, Orlando lập tức ngẩn tò te ra…

Đạo diễn vừa hô "Diễn", Ninh Tịch cầm sú/ng diễn cảnh đấu sú/ng với nhóm diễn viên quần chúng mà y như bị thứ gì đó rất đ/áng s/ợ nhập x/á/c.

Vốn cảnh này của cô rất đơn giản, nhưng dưới diễn xuất của cô thì lại hoàn toàn khác, kỹ năng b/ắn sú/ng tuyệt vời, động tác b/ắn sú/ng cầm sú/ng, ánh mắt lạnh lẽo khiến người ta hưng phấn đến nỗi r/un r/ẩy, trông như thể cô thật sự là sát thủ không có chút tình cảm gì vậy…

Hơn nữa thủ pháp dùng sú/ng của Ninh Tịch cũng rất đáng kinh ngạc, hôm qua anh ta cũng chỉ tùy ý dạy cô một chút thôi, tuyệt đối không thể khiến cô làm đến mức này được.

Mặc dù là lần quay đầu tiên, trước đó hoàn toàn không diễn tập cùng gì nhưng Ninh Tịch vẫn có thể dẫn dắt mọi người nhập vai, khiến mọi người phối hợp với từng động tác của cô. Thậm chí ngay cả Orlando đã định NG, ấy vậy mà cuối cùng cũng không kh/ống ch/ế được, phối hợp với cô mà đ/á khẩu sú/ng trong tay cô xuống, sa đó giơ sú/ng ngắm ngay tim cô, vẻ mặt tràn đầy cảm xúc yêu h/ận đan xen…

Lúc này đây anh ta đã quên hết thảy, quên mình là Orlando, quên mất ý định NG của mình, anh ta nhìn cô gái đối diện, hoàn toàn nhập vào thế giới nội tâm của nhân vật…

Cô gái thần bí này, cô gái khiến anh động lòng ấy thế mà hết lần này đến lần khác lại là kẻ địch của anh…

Khác với vẻ mặt giằng x/é của Orlando, Ninh Tịch vẫn chỉ như một cỗ máy gi*t người được huấn luyện từ nhỏ, cô không có bất kì cảm xúc gì, dù đối diện với cái ch*t thì đôi mắt của cô vẫn không hề mảy may chớp động.

Ninh Tịch nhìn Orlando, nhìn khẩu sú/ng trong tay anh ta, một giây sau, ánh mắt liền á/c liệt, vẻ mặt vốn đang đắm chìm vào diễn xuất lạnh lùng đột nhiên thay đổi một chút, nhỏ bé đến nỗi khó mà nhận ra…

Cây sú/ng kia...

"Đoàng!!!" Đúng lúc này, cuối cùng Orlando cũng nhắm mắt, bóp cò.

Trong chớp mắt mà Orlando nhắm mắt bóp cò, đôi mắt đang nhắm ch/ặt bỗng h/oảng s/ợ mở to, đồng thời bị tiếng sú/ng lôi ra từ trong vai diễn.

Chuyện gì thế này!!!

Đây chỉ là một khẩu sú/ng mô phỏng, sao lại có âm thanh này! Vừa rồi lúc anh ta n/ổ sú/ng… cảm giác không đúng…

Không chỉ có Orlando, tất cả mọi người ở đó đều sợ ngây cả người, Martin, Charles và các nhân viên khác, mặt ai nấy đều tái mét chạy tới chỗ cô gái kia ngã xuống.

"Ôi lạy chúa tôi!"

"Trời ạ! Đó là sú/ng thật!"

"F, U, C, K! Rốt cuộc là chuyện gì thế này!"

"Tịch! Ninh Tịch! Cô thế nào rồi?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
2 Mùa đông thứ 23 Chương 13
11 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm