Tôi đặt một con búp bê vu thuật với giá c/ắt cổ từ một nghệ nhân búp bê nghiệp dư.
"Trước hết phải giống anh ta, để tôi có cảm giác nhập vai. Thứ hai, bên anh ta cũng phải cảm nhận được rõ ràng."
Như vậy khi tôi châm kim vào búp bê, vừa xả được cơn tức vừa trả th/ù Lăng Vọng Ý thật đ/au.
Tưởng tượng cảnh tôi vừa châm kim, Lăng Vọng Ý đã đ/au đến rên rỉ.
Khóe miệng tôi liền không nhịn được cong lên đầy khoái trá.
Những người đang dạo quanh tiệm búp bê nghe vậy đều ngạc nhiên nhìn tôi.
Như thể bị sốc vì sự thẳng thừng của tôi.
Tôi vội vàng thu lại hàm răng trắng hếu đang nhe ra.
Sao họ lại nhìn tôi như thể tôi là đồ quái dị thế này?
Chưa từng thấy ai đặt làm búp bê vu thuật sao?
"Được rồi, tôi biết cậu muốn loại búp bê nào rồi."
Một giọng nói khó phân nam nữ vang lên từ phía sau quầy thu ngân.
Một cô gái ăn mặc rất ngầu, ngậm kẹo mút, lười biếng dựa vào tường.
“Ba ngày sau quay lại lấy.”
Không ngờ bà chủ tiệm búp bê lại hiểu ý tôi ngay lập tức.
Tôi vui vẻ đặt tiền cọc.
Ai bảo cô ấy là thợ nghiệp dư chứ?
Theo tôi thấy, chuyên nghiệp cực kỳ.
Vừa bước ra khỏi cửa tiệm, tôi đã cười phá lên vì đắc ý.
Hừ, Lăng Vọng Ý.
Lần này xem anh
còn dám cư/ớp Lục Dật của tôi nữa không!
Ba ngày sau, tôi nhận được một con búp bê giống hệt Lăng Vọng Ý.
Tò mò bóp thử, cảm giác như một con búp bê bông bình thường.
Nhưng chỉ riêng tôi biết rõ.
Bên trong nó đã trở thành một con búp bê vu thuật tà á/c thực thụ.
Thấy kim ở nhà không đủ to, tôi đặc biệt m/ua một cây kim đan len cỡ lớn.
Hì hục châm kim cả buổi.
Đầu tiên là đan cho búp bê một bộ quần áo nhỏ.
Đúng là đi/ên rồi, sao m/ua kim lại tặng kèm cả đống len thế này?
Tôi vội vàng buông điện thoại đang tra hướng dẫn đan áo búp bê.
Cái tay ch*t ti/ệt này, không được học!
Tôi hậm hực ném con búp bê lên giường.
Rồi gối đầu lên nó, mơ mơ màng màng ngủ mất.
Chìm vào giấc mơ dài đằng đẵng mà sống động như thật.
Trong mơ, tôi là một nam phụ đ/ộc á/c.
Tồn tại chỉ để thúc đẩy tình cảm giữa công chính và thụ chính.
Vì gh/en gh/ét thụ chính được công chính sủng ái, tôi ngày nào cũng tr/a t/ấn con búp bê có cảm ứng với anh.
Châm kim, hơ lửa, ch/ặt tay ch/ặt chân... khiến thụ chính dù không có vết thương nhưng tứ chi bại liệt, không thể đi lại.
Khi bị công chính phát hiện, anh ta đã dùng tất cả những th/ủ đo/ạn tôi từng dùng lên búp bê để áp dụng lên người tôi.
Còn trả th/ù gia đình tôi, khiến họ ch*t thảm thương.
Khoảnh khắc cuối cùng của giấc mơ, dừng lại ở cảnh tượng bi thảm khi họ lìa đời.
Tôi choàng tỉnh dậy, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng.
Công chính trong mơ là Lục Dật, thụ chính là Lăng Vọng Ý.
Tiềm thức mách bảo tôi, giấc mơ này thực sự đã từng xảy ra.
Nghĩ đến kết cục của bản thân và gia đình, tôi run lẩy bẩy.
Vội vàng nhấc con búp bê vu thuật lên.
Cẩn thận nhớ lại xem mình đã hành hạ nó chưa.
Tôi chỉ kịp mặc cho nó một bộ quần áo tôi tự làm.
Chắc... không sao đâu nhỉ?