Hắn ngẩng mặt lên, nước mắt giàn giụa vì đ/au, nhưng khoé miệng lại... nhếch lên một nụ cười méo xệch và quái đản.

Hắn nhìn tôi, ánh mắt không chút oán h/ận, mà tràn đầy rực lửa hưng phấn kỳ lạ.

"Em..." Hắn thều thào: "Em... mạnh bạo quá..."

Tôi nghệch mặt ra: "Hả?"

Bạch Vũ siết ch/ặt cổ chân tôi, giọng nói đ/ứt quãng nhưng tràn đầy phấn khích:

"Chưa ai... Chưa ai dám đ/á anh như thế... Cảm giác này... đ/au nhưng mà... sướng quá..."

Tôi gi/ật lùi lại, ngã bệt xuống vũng nước.

Thằng cha này bị khổ d/âm à?

Bạch Vũ cười kh/ùng khục trong cổ họng, dù mặt vẫn nhăn nhúm vì cơn đ/au thấu trời xanh.

"Minh Viễn... em đúng là liều th/uốc đ/ộc của anh. Một đ/á vừa rồi... chứa đựng sự kháng cự đầy hoang dã, anh thích... anh thích lắm..."

Tôi quay sang nhìn đạo diễn, mặt c/ắt không còn giọt m/áu:

"Đạo diễn, diễn viên của ông bị chập mạch rồi, mai gọi xe thương đi/ên đi!"

Đạo diễn lúc này mới hoàn h/ồn, vội vàng hô hoán nhân viên y tế khiêng Bạch Vũ đi, lúc nằm trên cáng, Bạch Vũ vẫn cố ngoái đầu lại, đưa tay về phía tôi:

"Đợi anh nhé... Anh đi khám xem có hỏng hóc linh kiện không rồi mình quay tiếp... Nhớ chờ anh..."

Tôi rùng mình, nổi hết da gà da vịt, quay tiếp cái con khỉ khô!

Tôi vớ lấy cái áo khoác, co giò chạy thục mạng ra khỏi phim trường.

Vừa chạy ra đến cổng, tôi va sầm vào một lồng ngựk cứng như đ/á.

Là Tần Liệt.

Hắn đứng dựa vào con moto phân khối lớn, tay cầm mũ bảo hiểm, mặt hầm hầm sát khí nhìn tôi. Bên cạnh hắn là Lục Kiêu đang ngồi trong xe hơi, hạ kính xuống với vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống.

"Chơi vui nhỉ?" Tần Liệt gằn từng chữ: "Vừa nãy tôi thấy xe c/ứu thương chạy vào. Anh làm gì thằng cha Bạch kia Vũ rồi?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tác giả ẩn danh bước vào cuộc đời tôi

Chương 11
Quản trị viên cộng đồng Kiều Dĩ Đường đã hợp tác với họa sĩ minh họa ẩn danh Độ Bạch được hai năm. Mãi đến lần hẹn gặp đầu tiên, cô mới phát hiện đối phương chính là Cố Hành Xuyên, người đứng đầu thương hiệu đối thủ mà công ty cô đang chuẩn bị tấn công. Khi các bản thảo bài đăng, liên kết cấp quyền và những cuộc trò chuyện riêng tư dần bị hé lộ, vấn đề nan giải thực sự không nằm ở việc ai thắng trong cuộc chiến thương hiệu, mà là tài khoản Độ Bạch ngay từ đầu đã mang mục đích thu thập bằng chứng về các hành vi tiếp thị ác ý. Dĩ Đường buộc phải đưa ra quyết định: liệu có nên đánh đổi sự tin tưởng cá nhân để lấy một công việc ổn định, đồng thời cô cũng phải định nghĩa lại thế nào là tự nguyện đến gần một người khi sự yêu mến và cảm giác bị lừa dối cùng tồn tại.
0