Người yêu cũ beta của sếp

Chương 13

01/07/2025 19:00

Vào đến bên trong, anh đặt tôi ngồi xuống ghế ở khu chờ. "Ngoan ngoãn đợi anh." Nói rồi, anh vội vã chạy đi làm thủ tục đăng ký. Là gia chủ nhà họ Phó, bình thường nếu có b/ệnh đến viện của tập đoàn, lần nào chẳng được hầu hạ như vua. Chuyện tự tay đăng ký, chắc đây là lần đầu tiên. Phó Diệu lúc này mang chút khí chất đời thường, khiến tôi cảm giác... khoảng cách giữa chúng tôi dường như thu hẹp lại.

"Đi thôi." Phó Diệu quay lại sau khi xong việc.

"Nhanh thế?"

"Ừ, gấp rút xử lý rồi." Anh vừa nói vừa cúi xuống định bế tôi, nhưng tôi không muốn thành tâm điểm nữa, vội đứng dậy.

"Em... em tự đi được mà." Phó Diệu hơi nhíu mày, rõ ràng không đồng tình.

Nhớ lại cảnh "mắc cỡ" khi bị bế vào đây lúc nãy, tôi đành gượng ép ôm lấy cánh tay anh. "Em... em cứ dựa vào anh thế này, đỡ sợ chóng mặt."

Phó Diệu liếc nhìn tay tôi đang quàng qua tay anh, khóe miệng nở nụ cười đầy ẩn ý. "Ôm ch/ặt hơn chút."

"Vâng." Tay tôi ngoan ngoãn siết lại, người nghiêng hẳn về phía anh. Phó Diệu ôm eo tôi, nụ cười trên mặt giờ đã không giấu nổi.

Tôi nhìn nụ cười rạng rỡ trên gương mặt tuấn tú của anh, trong phút chốc mất h/ồn. Biết đâu, giữa tôi và Phó Diệu, vẫn còn có thể có một kết cục khác?

Chuẩn bị vào phòng khám, điện thoại Phó Diệu đột ngột reo. Anh rút máy ra, nhìn rồi tắt ngay. Nhưng chuông lại vang lên.

Thấy anh định tắt tiếp, tôi vội ngăn lại.

"Có thể là việc quan trọng?" Phó Diệu nhìn tôi một cái rồi mới nghe máy.

"Em vào ngồi trước đi, anh quay lại ngay."

"Vâng."

Dù một mình khám b/ệnh cũng chẳng sao, nhưng không hiểu vì lẽ gì, trong thâm tâm tôi vẫn mong anh ở bên. Tôi đứng trước cửa phòng khám chờ đợi mỏi mòn, nhưng mười phút trôi qua vẫn chẳng thấy bóng dáng anh. Bác sĩ trong phòng cũng không kiên nhẫn nữa.

"Tôi đã kê vài phiếu xét nghiệm, anh xuống làm kiểm tra thường quy đi."

Lúc này hàng chờ khá đông, Phó Diệu vốn nhờ qu/an h/ệ cho tôi chen ngang, tôi không nỡ vì mình mà làm phiền người khác, đành gật đầu nhận phiếu rời đi.

Ra khỏi phòng, tôi lấy điện thoại gọi cho Phó Diệu. Máy báo đang bận. Hóa ra cuộc gọi chưa xong, bảo sao anh chưa quay lại. Dù lòng dạ hơi buồn, tôi vẫn tự mình cầm phiếu đi làm xét nghiệm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thực tập sinh cũ trả thù, cướp hôn thê của tôi

Chương 8
Trước khi đi ngủ, tôi lướt một diễn đàn nọ và thấy một câu hỏi đang hot: Làm thế nào để trả thù người sếp mà bạn ghét ở nơi làm việc? Câu trả lời ẩn danh được nhiều like nhất viết đầy vẻ ngạo mạn: 【Tôi đã cướp mất vợ chưa cưới của hắn! Ai bảo lúc nào ở công ty hắn cũng tỏ ra vẻ mặt liêm chính vô tư làm gì!】 【Tôi chỉ cần giả vờ bị hạ đường huyết, kiệt sức ngã trước đầu xe khi cô ấy đến đón hắn tan làm, thế là lấy được số liên lạc của cô ấy.】 【Vậy thì việc tán đổ cô ấy chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Giờ cô ấy đã mang trong mình giọt máu của tôi rồi.】 【Sau đó tôi xin nghỉ việc, nói dối là về quê thi công chức, thực ra tôi đang ở trong căn hộ cao cấp do vợ chưa cưới của hắn mua cho, ngày ngày chăm sóc cô ấy dưỡng thai.】 【Hắn vẫn còn gửi thiệp mời điện tử vào nhóm chat, bảo tháng sau kết hôn, buồn cười chết mất, hắn đâu biết rằng thẻ lương của vợ chưa cưới hắn đều nằm trong tay tôi cả rồi.】 【Tình yêu không phân biệt đến trước hay đến sau, người không được yêu mới là kẻ thứ ba.】 Phía dưới cùng của câu trả lời là một bức ảnh chụp bóng lưng người phụ nữ đang nấu ăn trong bếp. Nhưng đường thêu trên gấu áo khoác của cô ấy lại khiến tôi nhận ra ngay lập tức. Đó chính là Tô Uyển Thanh, người vợ chưa cưới mà tôi đã yêu nhau bảy năm, tháng sau là chúng tôi sẽ đi đăng ký kết hôn.
Tình cảm
0