Tôi chợt nhớ đến câu chuyện “á/c mộng” mà Lý Mộng Kỳ từng kể.
Kết hợp với lời khai của Trịnh Kiệt, sống lưng tôi lạnh toát.
Với cô ấy, đêm đó đúng là một cơn á/c mộng.
Nhưng cơn á/c mộng ấy… lại không giống những gì cô ấy nhớ.
Thậm chí, dưới tác động của th/uốc mê, Lý Mộng Kỳ không còn phân biệt được đâu là thật, đâu là mơ.
Những gì Lý Mộng Kỳ tưởng là “tỉnh lại” trong đêm, thực ra chỉ là ảo giác.
Còn điều Lý Mộng Kỳ cho là “giấc mơ”… mới chính là sự thật.
Không có m/a q/uỷ, không có bóng đ/è.
Chỉ có ba con người còn đ/áng s/ợ hơn cả m/a q/uỷ đang vây quanh cô ấy.
Chúng dùng khăn tẩm ether bịt miệng, khiến Lý Mộng Kỳ rơi vào trạng thái mê man.
Rồi tà/n nh/ẫn chà đạp thân thể cô ấy.
Lúc đó, có lẽ Lý Mộng Kỳ vẫn đang trong cơn mê. Nhưng vì hành động của bọn chúng quá th/ô b/ạo, cơ thể cô ấy phản kháng theo bản năng, giãy giụa muốn tỉnh lại.
Chúng liền ghì ch/ặt tay chân cô ấy, dùng lực mạnh đến mức để lại những vết bầm tím.
Còn cô ấy… lại tưởng đó là “bóng đ/è”.
Sau đó, chúng tiếp tục bịt khăn tẩm ether lên mặt Lý Mộng Kỳ.
Đó chính là lý do cô ấy cảm nhận được “luồng khí lạnh” phả vào.
Trong ý thức mơ hồ, cô ấy tưởng mình đã tỉnh, r/un r/ẩy bật đèn rồi đi kiểm tra khắp phòng.
Nhưng đáng tiếc… tất cả chưa từng xảy ra.
Đó chỉ là mơ.
Bọn Trịnh Kiệt hành động rất cẩn thận, không dám dùng quá liều ether, nên cô ấy vẫn còn khoảng trống để mơ.
Bản năng sinh tồn khiến cô ấy trong giấc mơ cố gắng kiểm tra xung quanh, tự trấn an rằng mình không gặp nguy hiểm.
Nhưng chẳng bao lâu, khi cô ấy “lại chìm vào giấc ngủ”, khi cảm giác “bóng đ/è” quay trở lại... thực chất là lúc th/uốc mê bắt đầu giảm tác dụng, cô ấy sắp tỉnh lại lần nữa.
Lần này, cô ấy thậm chí suýt kêu được thành tiếng.
Nhưng vô ích.
Thứ Lý Mộng Kỳ đối mặt không phải là bóng đ/è.
Vì thế câu nói:
“Thần tiên cũng không c/ứu được mày!”
Không phải ảo giác, cũng không phải tiếng m/a.
Mà chính là giọng của Trịnh Kiệt.
Chúng đang quay video, cố tình nói câu đó để tăng phần kí/ch th/ích.
Sau đó, Lý Mộng Kỳ lại bị bịt khăn ether, chìm vào hôn mê sâu.
Nhưng trong nhận thức của mình, cô ấy lại tưởng rằng đã tỉnh dậy lần nữa.
Lần này, cô ấy bật đèn suốt đêm, co ro trong góc giường, không dám ngủ.
Nhưng sự thật… vẫn chưa từng xảy ra.
Lý Mộng Kỳ chỉ nằm đó, trên giường, trong trạng thái mê man, mặc cho số phận bị chà đạp.
Điều này cũng giải thích vì sao sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, cô ấy thấy đèn đã tắt, bản thân vẫn nằm ngay ngắn trên giường, chứ không phải co mình trong góc.
Bởi cảnh “bật đèn, co ro cả đêm”… vốn chỉ tồn tại trong mơ.
Ngoài nỗi xót xa, trong đầu tôi lúc đó chợt lóe lên một suy nghĩ kỳ lạ.
Có lẽ… việc Lý Mộng Kỳ đến ch*t cũng không biết được sự thật của đêm hôm đó... ở một góc độ nào đó… lại là điều tốt.
Cứ coi như một cơn á/c mộng thôi.
Bởi vì… cô gái này đã chịu quá nhiều đ/au khổ rồi.