Cảnh sát cho tôi nghe đoạn ghi âm lời ông Lý nói, đồng thời còn làm một thí nghiệm nhỏ: họ yêu cầu tôi nhận diện giọng nói của từng cảnh sát viên trong phòng thẩm vấn.
Chuyện nhỏ như con thỏ.
Không cần nói lúc tôi nhìn thấy, ngay cả khi m/ù lòa, tôi cũng có thể phân biệt được.
Không lâu sau, cảnh sát đưa tôi đến khu nhận diện. Trước mặt tôi xếp hàng dài một loạt đàn ông. Tôi đưa ra một câu nói mẫu, sau đó từng người lần lượt đọc lại cho tôi nghe.
Câu khiến tôi ấn tượng nhất với ông Lý đương nhiên là: "Ki/ếm đại một người phụ nữ tệ hơn rồi sống qua ngày đi!"
Ban đầu họ bảo tôi vừa nhìn vừa nghe, về sau kéo rèm che lại, chỉ cho phép tôi nghe giọng nói.
Nhưng ngay cả như vậy, tôi vẫn chính x/á/c nhận ra giọng ông Lý.
Xét cho cùng, tôi đóng giả người m/ù cũng không phải một hai ngày rồi.
Đến đây, vụ án lại rơi vào bế tắc.
Là nhân chứng, tôi khai báo những gì mình biết rồi rời đi.
Khoảnh khắc bước chân ra khỏi đồn cảnh sát, lòng tôi nhẹ nhõm, chỉ mong không bị họ tìm lại nữa.
Ấy vậy mà vừa bước qua cổng, một chiếc xe máy mất lái đã phóng thẳng về phía tôi.
Tư duy tôi chớp nhoáng: Đây không phải t/ai n/ạn ngẫu nhiên.
Nhưng tôi không thể mạo hiểm liệt tứ chi để thử lòng dạ kẻ x/ấu.
Mấu chốt là, khi sắp đ/âm trúng tôi, tên kia bỗng đ/á/nh lái. Không ngờ đúng lúc đó có một bé gái nhảy cẫng từ phía bên kia sang.
Tôi không kịp suy nghĩ, lao tới kéo mạnh bé gái ra.
Trong lúc hỗn lo/ạn, kính râm rơi xuống đất, gậy dò đường cũng lăn xa.
Khi tỉnh táo lại, mấy cảnh sát đã vây quanh tôi tứ phía.
"Sao anh giả m/ù?"
Họ hỏi đi hỏi lại câu này.
Tôi hiểu rõ sức mạnh của định kiến. Chuyên gia tư vấn sữa mẹ phải tiếp xúc trực tiếp với cơ thể phụ nữ, lại còn ở chỗ nh.ạy cả.m.
Nếu tôi m/ù, khách hàng còn cảm thấy ái ngại.
Huống chi mắt tôi sáng tỏ như đèn pha?
Tôi thu phí cao ngất không chỉ do tay nghề giỏi, mà chủ yếu vì tôi "m/ù hoàn toàn".
Nếu khách hàng cũ phát hiện, kiện tôi l/ừa đ/ảo đòi hoàn tiền thì tính sao?
Họ có thể lấy mạng tôi, nhưng đừng hòng đòi lại tiền đã trả.
Tôi không muốn giải thích, đành bất chấp hậu quả: "Việc tôi giả m/ù không liên quan vụ án này."
"Các anh cứ thử báo cho gã đàn ông kia biết tôi nhìn thấy đường, xem phản ứng anh ta thế nào."
"Tôi có thể kể hết những gì chứng kiến, còn tin hay không là quyền của các anh."
Vì họ luôn tỏ thái độ "giả m/ù ắt có mưu đồ", nên tôi cũng chẳng khách khí gì. Tôi tuôn ra như xát muối những gì thấy hôm đó: "Còn có một người phụ nữ, ban đầu cô ta nằm trên giường để tôi massage. Về sau, bọn họ mất hết nhân tính, đặt x/á/c ch*t lên giường. Người phụ nữ đó đặt đầu mình sát đầu th* th/ể, giả vờ như nạn nhân đang nói."
"Họ còn làm cho th* th/ể ấm nóng như người sống."
"Các anh tưởng tượng được không, lúc ấy tôi kh/iếp s/ợ thế nào?"
"Chính họ là thủ phạm."
"Tôi chỉ là kẻ xui xẻo, tình cờ dính chưởng."
Cảnh sát chất vấn: "Vậy sao không báo án?"
"Tôi từng định báo, nhưng hai lần chuẩn bị gọi điện đều bị phát hiện. Sau khi về nhà, tôi nghĩ chuyện này cũng chẳng liên quan mấy đến tôi. Bọn họ có quyền có thế, lại biết rõ công ty và địa chỉ nhà tôi. Nếu họ trả th/ù sau này thì tính sao? Tránh voi chẳng x/ấu mặt nào."
Một cảnh sát đ/ập bàn quát: "Đây là mạng người, anh bảo 'tránh voi chẳng x/ấu mặt nào'?"
Tôi phản bác: "Các anh cũng biết đây là mạng người, vậy lúc dùng bé gái kia thử xem tôi có m/ù không, các anh có nghĩ nó cũng là một sinh mạng?"
Mấy cảnh sát ngớ người. Một người mặt đỏ như tôm luộc lên tiếng: "Ai rảnh thử anh? Muốn kiểm tra có m/ù hay không, chúng tôi thiếu gì cách? Cần gì phải mạo hiểm thế?"
Người khác hỏi dò: "Trong lòng anh có m/a à?"