Mối qu/an h/ệ bạn cùng bàn chẳng mấy mặn mà cứ thế trôi qua.
Cho đến khi kỳ thi học sinh giỏi đến gần.
Trên đường nộp xong đơn đăng ký trở về lớp, Vệ Tư Dữ lên tiếng với vẻ hơi đắc ý.
"Tống Viễn Tinh, cậu đúng là khá thông minh đấy. Nhưng mấy cuộc thi kiểu này, không chỉ cần năng khiếu, kinh nghiệm cũng cực kỳ quan trọng.
"Lần này tôi chắc chắn sẽ thắng cậu!"
Chất lượng giảng dạy ở huyện nhỏ không tốt lắm, kinh nghiệm được tiếp xúc với các cuộc thi hồi cấp hai của tôi quả thực không nhiều.
Vệ Tư Dữ tuy tự kiêu nhưng không hề tự đại, lần này anh thực sự đã nói trúng tim đen của tôi.
Tuy nhiên về khoản điểm số, tôi cũng có lòng kiêu hãnh của riêng mình, và tuyệt đối sẽ không dễ dàng nhận thua.
Tôi mỉm cười điềm nhiên: "Nếu cậu đã tự tin như vậy, thì chúng ta đá/nh cược xem sao?
"Người thua sẽ phải đáp ứng một yêu cầu của người thắng, tất nhiên là không được quá đáng."
Trên gương mặt kiêu hãnh của Vệ Tư Dữ thoáng qua vài tia do dự.
Đối thủ không thể xem thường, trực giác mách bảo anh có điều mờ ám phía sau.
Tôi chậm rãi kéo dài giọng: "Không ngờ, Vệ Tư Dữ cậu lại sợ… thua đến vậy à."
Nếu đổi lại là một người điểm thấp hơn khích bác, Vệ Tư Dữ chỉ nghĩ đối phương đang dùng th/ủ đo/ạn hèn hạ.
Nhưng đổi lại là tôi, Vệ Tư Dữ lập tức xù lông.
"Cược thì cược."
Anh nghiến răng nghiến lợi: "Tống Viễn Tinh, cậu xong đời rồi."
Trùng hợp gh/ê, xem ra anh cũng ngứa mắt tôi lắm rồi.
Sau đó khi có kết quả cuộc thi, tôi và Vệ Tư Dữ đều giành được huy chương Vàng.
Tình huống này nằm trong dự tính của cả hai, thế nên chúng tôi đã so đáp án với nhau.
Thật không may, điểm số của tôi, vừa vặn cao hơn Vệ Tư Dữ một chút xíu.
Anh nói đúng, kinh nghiệm quan trọng thật đấy.
Giá mà tôi cũng có nhiều kinh nghiệm phong phú như anh, chắc chắn điểm của tôi còn cao hơn anh nhiều nữa cơ.
Dù giành được huy chương Vàng, nhưng sắc mặt Vệ Tư Dữ lại đen như đít nồi.
Anh chẳng thể nhẫn nhịn thêm dù chỉ một ngày, chỉ muốn nhanh chóng nhận thua để thực hiện yêu cầu, hòng rũ bỏ sự s/ỉ nh/ục này.
"Muốn tôi đáp ứng yêu cầu gì, nói mau."
Tôi giả vờ như không hiểu: "Đáp ứng yêu cầu gì cơ?
"À! Tôi nhớ ra rồi, là vì chúng ta đã đá/nh cược.”
"Nhưng tại sao, cậu lại phải đáp ứng yêu cầu của tôi chứ?"
Gần đến giờ nghỉ trưa, trên con đường rợp bóng cây chẳng có mấy ai.
Vệ Tư Dữ im lặng một hồi, rồi bỗng nhiên mặc kệ hình tượng.
Anh gào lên thật to: "Bởi vì tôi thua rồi! Tôi thua rồi! Được chưa hả!"
Tôi thực sự muốn cười phá lên.
Nhưng thấy Vệ Tư Dữ suy sụp đến thế, lương tâm trỗi dậy, tôi cố gắng nhịn xuống.
Hắng giọng một cái, tôi nói: "Tiểu Vệ à, đừng kích động thế.”
"Cậu gọi ai là Tiểu Vệ đấy! Tôi sinh trước cậu tận ba tháng đấy nhé!"
Vệ Tư Dữ hoàn toàn xù lông.
"Được rồi được rồi, vậy gọi cậu là Đại Vệ nhé?"
Xong phim, nhanh mồm nhanh miệng quá rồi.
Mặt Vệ Tư Dữ đỏ lựng đến tận mang tai.
Tôi vội giải thích: "Tôi không có ý gì khác đâu..."
Nhưng càng thanh minh càng đen.
Cái đầu kiêu ngạo của Vệ Tư Dữ cúi gằm xuống, giọng anh lí nhí.
"Rốt cuộc cậu muốn gì?"
Chương 3:
Mọi chuyện thành ra thế này, tôi cũng chẳng còn mặt mũi nào mà cười nhạo anh nữa.
"Thực ra cũng chẳng có gì to t/át, chỉ là muốn xem cậu biểu diễn ném bóng rổ trong không khí thôi?"
Mấy bạn nam trong lớp cứ hay thích làm cái động tác này.
Mỗi lúc như vậy, Vệ Tư Dữ nhìn họ bằng ánh mắt như thể đang nhìn một đám ngốc.
Quan điểm của tôi và Vệ Tư Dữ về chuyện này hoàn toàn giống nhau.
Thế nên tôi đưa ra yêu cầu này, hoàn toàn là muốn chơi khăm anh.
Dẫu sao thì, tôi cũng luôn thấy anh rất chướng mắt.
Quả nhiên, Vệ Tư Dữ đỏ bừng cả mặt mũi.
Sợ chọc người ta gi/ận quá mất khôn, cuối cùng tôi đành buông tha cho anh.
"Nếu không muốn làm thì thôi vậy."
Anh lườm tôi một cái: "Tôi là người biết giữ chữ tín, đã cá cược thì chấp nhận thua cuộc."
Vệ Tư Dữ bẻ khớp tay răng rắc, nhảy lên làm động tác ném bóng rổ.
Động tác dứt khoát lưu loát, không hề giả trân chút nào.
Anh chỉnh lại cổ áo, làm ra vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Rồi hung dữ nói: "Cấm không được nói cho ai biết."
Ha, đúng là một chú công nhỏ thích xòe đuôi.
Hạt giống tương tư, ngay khoảnh khắc ấy, đã âm thầm bén rễ.