10

Sau đó, cuối cùng cũng đến lượt tôi.

Yêu cầu rút được là chọn một người khác giới, hôn sâu trong vòng hai phút.

Giữa tiếng hò reo của mọi người, Giang Thần nhìn về phía Lâm Duyệt với vẻ mặt không được tự nhiên. Dường như anh ta đang e dè điều gì đó.

Trong lòng tôi thầm mỉa mai, anh ta thế mà lại biết lo lắng.

Sao nào, sợ thân mật với tôi rồi làm Lâm Duyệt gh/en à?

"Tôi chọn Bùi Trạch."

Câu trả lời của tôi vừa dứt, sắc mặt Giang Thần lập tức tối sầm lại.

Những người xung quanh bắt đầu hò reo trêu chọc.

Dù sao thì Bùi Trạch cũng là viên ngọc quý của công ty, các đồng nghiệp nữ đều thầm thương tr/ộm nhớ. Nhưng vì tính cách lạnh lùng như tảng băng của Bùi Trạch, mọi người chỉ dám đứng nhìn từ xa, hoàn toàn không có ai dám chọn anh.

"Ôn Nguyễn, em đừng làm lo/ạn nữa. Trò này sao em có thể chọn Bùi Trạch chứ?"

Tôi nhẹ nhàng hất tay anh ta ra.

"Em đâu có làm lo/ạn. Chẳng phải anh đã nói đây chỉ là một trò chơi thôi sao."

"Anh gh/en à?"

"Đừng nhỏ mọn như vậy mà, bao nhiêu người đang nhìn kìa, mất mặt lắm."

Sắc mặt Giang Thần thoắt đỏ thoắt trắng.

Tôi ngồi xuống bên cạnh Bùi Trạch, cất giọng mỏng nhẹ chỉ để hai chúng tôi nghe thấy: "Giúp tôi thêm một lần nữa, được không?"

Bùi Trạch ghé sát lại gần: "Lần trước đã nói rồi, em muốn dùng, bất cứ lúc nào cũng được."

Mặt tôi bất giác đỏ bừng.

Mục đích chọc tức Giang Thần đã đạt được, ban đầu tôi chỉ định chạm môi một cái rồi thôi. Nào ngờ lúc tôi muốn lùi lại, Bùi Trạch đã giữ c.h.ặ.t lấy eo tôi.

Hơi thở của anh phả sát vào tai tôi. Giọng nói rất nhỏ nhưng lại đầy bá đạo.

"Hôn sâu."

"Hai phút."

"Không được thiếu một giây nào."

"Ôn Nguyễn, một khi đã chọn tôi, em phải tuân thủ luật chơi."

Giây tiếp theo, đôi môi tôi đã bị Bùi Trạch chặn lại lần nữa.

Hai phút kết thúc, đầu óc tôi trở nên choáng váng.

Tiếng la hét và hò reo của mọi người lấp đầy màng nhĩ nhưng tôi dường như đã đ.á.n.h mất khả năng suy nghĩ.

Chỉ còn lại một trái tim đang đ/ập lo/ạn nhịp.

11

Sau khi kết thúc trò chơi và bước ra khỏi phòng bao, Giang Thần tối sầm mặt mũi chặn Bùi Trạch lại.

"Bùi Trạch, chúng ta nể tình bạn bè, cậu làm thế là có ý gì?"

"Ôn Nguyễn là bạn gái của tôi, đâu phải cậu không biết! Mặc dù đây chỉ là một trò chơi nhưng cậu cũng phải biết chừng mực chứ?"

"Cậu không biết từ chối sao?"

Bùi Trạch đứng trước mặt anh ta, thái độ không kiêu ngạo cũng không nhún nhường.

Tôi không muốn gây thêm rắc rối cho Bùi Trạch. Toàn bộ chuyện này là do tôi kéo Bùi Trạch vào.

Thế là tôi bước lên, chắn trước mặt Bùi Trạch, nhìn chằm chằm vào Giang Thần.

"Vậy còn anh thì sao. Anh không biết từ chối à? Lúc Lâm Duyệt chọn anh, sao anh không từ chối?"

Giang Thần cứng họng, anh ta kéo tôi đi đến một chỗ không người.

"Ôn Nguyễn, em... hôm nay em hơi lạ, có chuyện gì vậy?"

"Chuyện gì ư? Vậy tôi hỏi anh, mười giờ tối hôm qua, anh ở đâu? Đang làm gì?"

Nghe câu hỏi của tôi, sắc mặt Giang Thần lập tức trắng bệch.

"Tôi biết hết rồi. Đã nhìn thấy, cũng đã nghe thấy."

"Giang Thần, anh nói không sai, tôi rất đơn thuần cũng rất dễ bị lừa. Nhưng tôi chưa từng ép buộc anh phải ở bên cạnh tôi."

Giang Thần luống cuống, vội vàng nắm lấy tay tôi: "Nguyễn Nguyễn, anh…"

"Chia tay đi."

"Hết tình cạn nghĩa thì chia tay trong êm đẹp. Đừng làm mọi chuyện trở nên quá khó coi, dù sao thì sau này chúng ta vẫn là đồng nghiệp tốt của nhau."

Nói xong, tôi quay bước rời đi mà không thèm ngoảnh đầu lại.

12

Sau khi trở về, Giang Thần lại bắt đầu bám riết lấy tôi không buông.

Vào giờ nghỉ trưa, anh ta hẹn tôi lên sân thượng của công ty.

"Nguyễn Nguyễn, anh sai rồi! Cho anh thêm một cơ hội nữa được không?"

"Lúc đó anh chỉ nhất thời hồ đồ, không cưỡng lại được cám dỗ. Bây giờ anh đã nói rõ ràng với Lâm Duyệt, cũng c/ắt đ/ứt sạch sẽ rồi! Em hãy tin anh!"

"Anh thề, người anh yêu là em! Chỉ có mình em thôi! Lâm Duyệt, cô ta chẳng là cái thá gì cả!"

"Nguyễn Nguyễn, hai bên gia đình chúng ta đều đã gặp mặt, cũng đã bàn bạc cuối năm sẽ đính hôn rồi! Trong kế hoạch tương lai của anh, người đó luôn là em! Chắc chắn là không có ai khác!"

Giang Thần nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, nước mắt giàn giụa.

Khuôn mặt vốn rạng rỡ tươi tắn ngày thường, giờ phút này lại trông đầy vẻ ảo n/ão, tủi thân và sốt sắng.

Nhưng chẳng hiểu sao, nội tâm của tôi lại bình thản đến lạ thường.

Những buồn bã và lưu luyến, đều đã gửi lại vào cái đêm bi thương nhất đó, trôi đi sạch sẽ cùng với những giọt nước mắt của tôi rồi.

"Giang Thần, hôm đó tôi đã nói rất rõ ràng rồi."

Tôi rút tay lại, thái độ vô cùng kiên định.

"Chúng ta không thể nào nữa đâu. Đừng đến quấy rầy tôi nữa, tôi không thích chuyện tình cảm cứ dây dưa không dứt."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm