Con chim hoàng yến Tư Lê nuôi bên ngoài mất trí nhớ rồi.
Là do tôi đ/á/nh.
Tư Lê ép tôi quỳ xuống xin lỗi.
Nhưng chim hoàng yến lại giơ tay kéo tôi từ dưới đất lên, ánh mắt sắc bén ép người đàn ông kia lùi vào góc tường.
“Anh còn dám động vào cậu ấy thêm một cái, ông đây ch/ặt tay anh.”
Quay đầu lại, anh thu hết lệ khí, kéo tôi vào lòng an ủi.
Anh… hình như nhận nhầm kim chủ rồi.
(truyện ngược tra công cũ, chữa lành, mất trí nhớ giả thành duyên, công thâm tình – thụ từng tổn thương tâm lý.)
1
Anh siết lấy cánh tay tôi, kéo tôi vào trong lòng.
“Đừng sợ, chỉ cần tôi còn sống thì không ai dám động vào em.”
“…”
Anh ch*t rồi cũng chẳng ai dám động vào tôi.
Chẳng qua vừa rồi tôi bị hạ đường huyết, chân hơi mềm thôi.
Tôi không phải loại nhân vật ai cũng có thể tùy tiện s/ỉ nh/ục.
Chỉ là Tư Lê uống nhiều rồi, bây giờ tôi lười so đo với tên ng/u đầu óc không tỉnh táo này.
Giang Dũ ôm rất ch/ặt, cách một lớp vải mỏng, đường nét cơ bụng của anh tôi cảm nhận được rõ ràng.
Tôi và anh có chiều cao xấp xỉ, khí thế ngang nhau.
Nhưng anh lại chủ động cúi đầu, khẽ tựa lên vai tôi.
Hormone xa lạ mà nồng nàn mãnh liệt gần như muốn dìm ch*t tôi.
Tôi nghẹn lời, nhìn cục diện phức tạp q/uỷ dị trước mắt mà không biết nên ứng phó thế nào.
Tôi chỉ đành im lặng nhìn về phía Tư Lê.
Anh ta là người duy nhất có thể ngăn cục diện sắp mất kh/ống ch/ế này lại.
Dù sao, mọi chuyện đều bắt ng/uồn từ anh ta.
Giang Dũ thấy tôi nghiêng đầu, liền mạnh mẽ bóp cằm tôi, ép tôi nhìn thẳng vào anh.
Sức anh rất lớn, như thể h/ận không thể vò tôi vào trong lòng.
“Thằng mặt trắng kia có gì đáng nhìn, nhìn tôi.”
Hơi thở nóng ấm phả bên tai tôi, ngay cả khi tôi và Tư Lê thân mật nhất, anh ta cũng chưa từng thẳng thắn như Giang Dũ.
Tôi không kh/ống ch/ế được, mặt nóng đến mức gần như sắp bốc ch/áy.
Tư Lê dùng đầu ngón tay lau vết m/áu bên khóe môi, loạng choạng đứng dậy khỏi mặt đất.
“Giang Dũ, cậu nhận nhầm người rồi.”
Dù bị đ/á/nh, Tư Lê vẫn nói chuyện với anh bằng giọng tử tế.
Tôi thì không có đãi ngộ này.
Giang Dũ đứng trên cao nhìn xuống, lạnh lùng liếc anh ta.
Như thể đang nhìn một con chó đi/ên.
Có lẽ là ánh mắt ấy, cũng có lẽ là động tác tôi và Giang Dũ dán sát vào nhau đã chọc gi/ận anh ta.
“Tôi nói, mẹ kiếp, cậu nhận nhầm người rồi!”
Tư Lê nổi gi/ận, lời nói gần như gào ra khỏi miệng.
Khi vòng gọi vốn đầu tiên thất bại, công ty đối mặt với nguy cơ phá sản, anh ta cũng chỉ uống hai chai rư/ợu trắng, tự nh/ốt mình trong phòng làm việc suốt một ngày, ép bản thân chấp nhận kết quả.
Sau khi bước ra, nhìn ánh mắt lo lắng của tôi, anh ta nói không sao, vẫn còn thời gian.
Đúng là càng lớn tuổi càng nóng nảy.
Một kẻ chẳng tiến bộ được chút nào.
“Em nói đi, tôi tin em.”
Giang Dũ không để ý đến Tư Lê, ngược lại cúi đầu nhìn tôi, sự chiếm hữu và xâm lược trong mắt anh chẳng thèm che giấu, thẳng thắn đến đ/áng s/ợ.
Ban đầu tôi định giải thích, nhưng nhìn vẻ mặt âm trầm của Tư Lê.
Tôi đổi lời.
“Anh đương nhiên yêu tôi.”
“Nếu không, tại sao lại đặt ảnh của tôi trong túi áo bên trong?”
Tôi rút tấm ảnh của mình ra khỏi ví tiền trong túi áo anh.
Cục tức nghẹn trong lòng tôi cuối cùng cũng được xả ra thật mạnh vào khoảnh khắc lời nói rơi xuống.
Tôi giơ tay vuốt ve yết hầu nhô lên của Giang Dũ.
Anh lập tức im bặt, vẻ mặt x/ấu hổ nghiêng đầu đi, tóc cọ qua cổ tôi, giống như một con Doberman vừa lấy lòng vừa dính người.
Chẳng trách Tư Lê thích anh, ngay cả tôi cũng thấy thích.
“Chu Quân, cậu mẹ nó có bệ/nh à, nhân lúc cậu ta mất trí nhớ mà đào góc tường nhà tôi?”
Tư Lê nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt xanh mét.
“Anh còn m/ắng em ấy thêm một câu, tôi khiến anh không bước ra khỏi cửa phòng bệ/nh được.”
Vẻ mặt Giang Dũ đột ngột lạnh xuống.
“Bây giờ cậu ấy là của tôi rồi.”
Tôi cong môi cười với Tư Lê, không tiếng động nói.
Gân xanh trên trán Tư Lê nổi lên, nhưng vì e ngại Giang Dũ, anh ta chẳng làm được gì.
Giang Dũ nhận lấy tấm ảnh trong tay tôi.
Tấm ảnh đó là anh chụp lén.
Trong ảnh, tôi ngồi xổm dưới đất.
Con mèo hoang trong khu chung cư ngoan ngoãn ngẩng đầu cọ vào lòng bàn tay tôi.
Đuôi nó quấn quanh cổ tay tôi.
Từ đầu đến cuối tôi đều không phát hiện ra anh đứng cách sau lưng tôi vài mét.
Sau đó anh đi theo tôi đến bãi đỗ xe.
Tôi phát hiện có gì đó không ổn, liền trực tiếp dùng chiếc bình thanh hoa thời Nguyên vừa m/ua ở buổi đấu giá đ/ập lên đầu anh.
Đợi đến khi tôi biết anh không có á/c ý, anh đã bê bết m/áu đầy đầu rồi.
Tôi đưa người đến bệ/nh viện, lúc đó mới biết mối qu/an h/ệ không thể đưa ra ánh sáng giữa Tư Lê và anh.
“Còn chưa cút?”
Giang Dũ nheo mắt nhìn anh ta.
Tư Lê không cam lòng rời đi.
Tôi vừa bước ra ngoài một bước, Giang Dũ đã siết lấy cổ tay tôi.
“Ở lại với tôi.”
Tôi ấn vai anh xuống.
“Tôi nói với anh ta hai câu rồi quay lại, đừng lo.”
Tư Lê nghe thấy tiếng bước chân, xoay người nhìn chằm chằm tôi, lạnh lùng cười khẩy.
“Cậu không sợ sau khi cậu ta nhớ lại, sẽ chơi ch*t cậu à?”
Tôi cong môi.
“Ai chơi ch*t ai còn chưa chắc đâu, dù sao ăn một lần thiệt thì khôn ra một chút.”