Tôi lao tới hôn Giản Thần một cái thật sâu, muốn dùng nụ hôn này bịt kín mọi suy nghĩ hỗn độn trong đầu cậu ấy.

Nhưng tôi đâu phải đối thủ của cậu. Chỉ vài động tác nhẹ nhàng, Giản Thần đã kéo tôi ra khỏi người, đẩy mạnh khiến tôi lảo đảo.

Lưng tôi đ/ập mạnh vào tường, "Ầm!" một tiếng.

"Khụ khụ!"

Bụi vữa từ trần nhà rơi lả tả, bụi m/ù khiến tôi ho sặc sụa.

"Sao? Vượt ngàn dặm tới đây chỉ để đòi ăn th!t tôi? Có phải ba năm rồi vẫn không quên được độ dữ dội của tôi không?"

Ánh mềm mại thoáng hiện trong mắt Giản Thần tan biến sau nụ hôn của tôi, giờ chỉ còn vẻ châm chọc lạnh băng.

Đồ khốn nạn! Cứ đ/âm thẳng vào tim gan người ta. đ/âm một nhát chí mạng.

"Ừ! Anh tới đây để được th!t em đấy! Ba năm rồi vẫn nhớ như in!" Tôi lắc đầu, rũ bụi tường trên người xuống, mặt dày mày dạn chẳng sợ nước sôi lửa bỏng phía trước.

Giản Thần nghiến răng ken két, trừng mắt không thốt nên lời.

"Giản Thần! Đồ khốn! Em tưởng mình là ai? Đơn phương tuyên bố chia tay, dứt áo ra đi không một lời giải thích, bỏ mặc anh ba năm chới với!"

"Đổi số, block wechat, xóa game, thậm chí dời thành phố. Giỏi lắm! Sao không đi phẫu thuật thẩm mỹ luôn đi? Để dù người ta quay video em b/án hàng chợ đêm, anh cũng không nhận ra, đỡ phải lùng sục tới đây!"

"Không có tiền!" Cậu ấy trả lời cục súc.

Tôi sững lại, mớ từ ngữ ch/ửi rủa đang dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng.

Thằng chó này! Giá mà có tiền chắc thật sự đi phẫu thuật nhỉ? Tôi h/ận đến phát khóc!

Tôi ôm mặt trượt dọc tường ngồi thụp xuống, hai vai rung rẩm thổn thức. Vừa rên ư ử vừa khóc nức nở.

"Tu Duệ, anh..."

Giọng Giản Thần rốt cuộc cũng mất đi sự điềm tĩnh. Thầm mừng trong lòng, tôi ngẩng mặt lên đúng góc độ đã tính toán, để lộ khuôn mặt lấm tấm vệt nước mắt, chớp mắt nhìn cậu ấy.

Tôi thấy rõ sự lạnh lùng trong mắt cậu vỡ vụn, lộ ra hoảng lo/ạn và xót xa. Hỡi những giọt lệ kia, hãy tuôn trào đi nào!

Cậu bước tới kéo tôi dậy: "Đừng có khóc lóc nhếch nhác thế!"

Tôi càng rũ rượi nức nở. Cảnh này, ít nhất tôi đã tập trước gương cả trăm lần. Tính toán từng góc độ sao cho trông phải thảm thương nhất, duyên dáng nhất.

Hôm nay Giản Thần mà không ôm tôi vào lòng dỗ dành, tôi đổi họ theo cậu ấy luôn!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm