Editor: Hyna Nguyễn

Betaer: Anh Kiều + CN

————————-

Cùng lúc đó, Đế Đô, Tư gia.

Tư lão phu nhân đang ở trong phòng khách uống trà.

Tần Nhược Hi cùng một thành viên ban giám đốc trong công ty vẻ mặt vội vã chạy tới.

“Hai người tại sao lại tới đây vào lúc này?” Tư lão phu nhân xoa trán, vẻ mặt có chút mỏi mệt hỏi.

Cũng không biết thế nào mà cả ngày nay, bà luôn cảm thấy tinh thần có chút không tập trung.

Lúc này nhìn thấy Tần Nhược Hi cùng một nguyên lão cấp cao trong công ty đến tìm, nhất thời dâng lên một cổ dự cảm không tốt.

Tần Nhược Hi nhìn về phía thành viên ban giám đốc đứng bên cạnh mình, sắc mặt người đó như đang phân vân có nên nói ra hay không, đây là chuyện cực kì khó có thể mở miệng, cuối cùng nhìn Tần Nhược Hi nói: ” Tiểu thư Nhược Hi, vẫn là cô nói thì tốt hơn a!”

Tần Nhược Hi do dự trong chốc lát, sau đó quyết định nên nói thì tốt hơn, rốt cục mở miệng nói: “Bà nội, cháu có chuyện quan trọng muốn trao đổi cùng bà, nhưng mà sau khi bà nghe xong… Nhất định phải bình tĩnh, không nên quá kích động…”

Lão phu nhân nghe vậy, chân mày nhất thời nhíu lại: “Chuyện gì mà nghiêm trọng quá vậy?”

“Ừm…” Tần Nhược Hi hít sâu một hơi rồi nói: “Là A Cửu, anh ấy xảy ra chuyện rồi…”

Lão phu nhân nhất thời thay đổi sắc mặt, âm thanh vội vàng truy hỏi: “Tiểu Cửu, tiểu Cửu nó thế nào?”

Tần Nhược Hi trầm giọng mở miệng nói: “Đoàn người của A Cửu tại nước B bị một thế lực không rõ bao vây, Hứa Dịch phát ra tín hiệu cầu c/ứu, chúng cháu đã lập tức nhanh chóng điều đi c/ứu viện, nhưng không nghĩ tới là cổ thế lực kia lai lịch không nhỏ, toàn bộ nước B đều ở dưới thế lực của hắn, người của chúng ta căn bản không nắm được vị trí cụ thể của bọn họ, tin tức của Hứa Dịch ở bên kia cũng bị c/ắt đ/ứt, truyền ra không được, chúng cháu bây giờ… Đã hoàn toàn mất đi tin tức bên kia rồi…”

Mấy người Tư Dạ Hàn vào lúc này đã hoàn toàn mất liên lạc, không rõ tung tích, sinh tử không biết được, mặc dù lo lắng lão phu nhân sẽ chịu không nổi, nhưng chuyện lớn như vậy, nếu bọn họ dám gạt bà thì…

Trong nháy mắt Tần Nhược Hi vừa nói đến đây, lão phu nhân đột nhiên đứng lên, nhưng chỉ mới đứng dậy được một chút liền vì tin tức này mà dẫn tới kích động quá lớn làm bà ngã xuống, hôn mê bất tỉnh.

“Bà nội!”

“Lão phu nhân!”

Lão phu nhân đột nhiên té xỉu, phòng khách trong nháy mắt hỗn lo/ạn.

Tần Nhược Hi một bên cho quản gia đi kêu bác sĩ gia đình đến, một bên vội vàng đi theo lão phu nhân vào bên trong.

Một lúc sau Lão phu nhân mới tỉnh lại, mới vừa tỉnh lại liền kích động níu lấy quần áo của Tần Nhược Hi: “Cháu… Cháu nói cái gì! Nhược Hi, cháu mới vừa nói cái gì? A Cửu bọn họ bị người khác h/ãm h/ại sao?”

“Trước mắt đúng là như vậy…” Tần Nhược Hi sắc mặt nặng nề, mí mắt bên dưới cũng đã thâm quầng, hiển nhiên đã một đêm chưa ngủ.

Trên mặt của lão phu nhân một mảnh âm trầm: “Là ai, dám động thủ với người của Tư gia chúng ta như vậy chứ?!”

“Là một tổ chức có tên là Thí Huyết Minh, cùng Tư gia chúng ta không chút dính líu gì, cháu đoán chắc là có người thuê họ để ám hại chúng ta.” Tần Nhược Hi trả lời.

Nghe được ba chữ Thí Huyết Minh, trong nháy mắt sắc mặt của lão phu nhân càng thêm tái nhợt, hiển nhiên cũng từng nghe qua tin đồn có liên quan đến tổ chức kia.

Là ai có thâm cừu đại h/ận gì, vì muốn đối phó với Tư gia mà có thể thuê tổ chức nổi tiếng khát m/áu như vậy chứ…

Vốn là bà còn đang suy đoán, mục đích của đối phương có thể là vì những thiết bị đắt giá kia, hoặc là vì muốn phá hỏng lần giao dịch quan trọng này mà ra tay.

Giờ nhìn lại, chuyện này… Rõ ràng chính là muốn xếp đặt đẩy tiểu Cửu vào chỗ ch*t!

Lúc này, lão phu nhân đột nhiên nghĩ tới lúc trước Thấm Du đến nói chuyện cùng bà, nói trước khi đi, Oản Oản một mực quấn lấy tiểu Cửu, cố gắng ngăn cản tiểu Cửu rời đi, còn nói nằm mơ thấy hắn có thể sẽ gặp nguy hiểm.

Lúc đó bà chỉ cho rằng là tiểu nha đầu tùy hứng không hiểu chuyện, tùy tiện tìm cớ không muốn để cho bạn trai đi công tác lâu như vậy thôi…

Ai ngờ… A Cửu lại thực sự gặp phải nguy hiểm..

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 MẸ NẤM Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
5 Người giúp việc Chương 10
9 Ngôi sao may mắn Chương 13
11 BỐI Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 9
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
42