Chiêu Chiêu An Lan

Chương 6

21/07/2026 11:36

Tôi bị giam trong phòng thẩm vấn suốt một đêm, không ai ngó ngàng tới.

Tôi biết, cảnh sát rất bận.

Vụ án của Chúc Duệ coi như đã tạm thời có manh mối, nhưng vụ án của Hà Hưởng vẫn còn thiếu chứng cứ then chốt.

Chứng cứ hiện tại có thể chứng minh nghi phạm lớn nhất chính là tôi.

Nhưng để kết tội tôi thì vẫn chưa đủ.

Họ cần lời khai nhận tội của tôi, cùng với chứng cứ quan trọng.

Đêm nay chắc chắn họ đã lật tung cả ngọn núi, từng tấc cỏ trong làng chắc chắn cũng bị họ xới tung lên rồi.

Tiếc cho đám hoa hồng của tôi quá.

Thế là, tôi gọi cảnh sát Tiểu Diệp lại: "Tiếp theo, tôi sẽ phối hợp hết mình với công việc của các người, cô có thể giúp tôi nhắn với người trong làng một câu được không? Nếu hoa hồng của tôi ch*t hết rồi, vậy thì giúp tôi trồng đầy hoa quỳnh trong sân nhé."

Cảnh sát Tiểu Diệp nhìn tôi thật lâu.

Không biết đã qua bao lâu, khi cô ấy quay lại, trong tay xách theo mấy hộp cơm, còn có một chai đồ uống, cúi người đặt lên bàn nhỏ trước mặt tôi: "Chúc Chiêu, ăn chút gì đi."

Cô ấy ngồi xổm trước mặt tôi, mở hộp cơm, đưa cho tôi đôi đũa, khẽ nói: “Sáng nay, chúng tôi tìm thấy xe máy của Chúc Duệ và Hà Hưởng trong một cái hang ở hồ chứa nước sau núi nhà cô, còn có một chiếc xẻng khác mà cô dùng để gi*t Hà Hưởng, trên đó có dấu vân tay của cô và cả DNA của Hà Hưởng nữa.”

“Vì vậy, cô cứ ăn chút đi, sau này có lẽ chẳng còn cơ hội mà ăn đâu.”

Đêm nay, họ không tốn công vô ích.

Thành Hình đột ngột xuất hiện ở cửa, nheo mắt chất vấn Tiểu Diệp: "Cô đang nói gì với nghi phạm thế?"

Cảnh sát Tiểu Diệp mặt đỏ bừng, lập tức đứng dậy, ấm ức nói với anh ta: "Tiền bối, xin lỗi, chỉ là em muốn nhanh chóng phá án nên nhất thời lỡ lời, lát nữa em viết 10 bản kiểm điểm được không ạ?"

Thành Hình đứng tại chỗ nhìn cô ấy một lúc, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào chúng tôi, nhưng cũng không nói thêm gì nữa.

Ánh mắt Thành Hình trầm xuống, tiếp tục kích động tôi: “Chúc Chiêu, những thứ này đều là Chúc An Lan m/ua cho cô đấy, Tiểu Diệp gặp cô ấy bên ngoài đồn cảnh sát. Cô ấy nói, đây là bữa cơm tiễn biệt cô.”

“Thấy chưa, Chúc An Lan biết cô gi*t chồng cô ấy là Hà Hưởng, nên đã đến tiễn cô bữa cơm cuối cùng rồi đấy.”

Tôi chợt cười, cười mãi rồi ho sặc sụa, thậm chí còn ho ra một ngụm m/áu lớn.

Tôi chỉ lau khóe miệng, bình tĩnh nói: "Được rồi, tôi nhận tội, đúng là tôi đã gi*t Hà Hưởng."

Sau khi ch/ôn Chúc Duệ, nhân lúc trời tối, tôi đẩy chiếc xe máy mà Chúc Duệ đã lái đến vào cái hang ở hồ chứa nước sau núi.

Cửa hang nằm trong đ/ập chứa nước, lại có cây cối che khuất, rất kín đáo.

Đợi đến mùa lũ, mực nước dâng cao, xe máy sẽ bị ngh/iền n/át, bị bùn lầy chặn lại bên trong, thế là chẳng ai biết được nữa.

Ngày thứ 2 sau khi Chúc Duệ ch*t, tôi lại đặt đồ ăn của quán Hà Hưởng.

Lần này, người đến giao hàng vẫn là Hà Hưởng.

Hắn đứng ở cổng sân, mặt mày không mấy vui vẻ, bảo tôi sau này đừng đặt đồ ăn ở quán hắn nữa.

Tôi hỏi tại sao.

Hắn lại nói: "Tôi không muốn qua lại với kẻ sát nhân như cô."

Tôi không hiểu.

Rõ ràng hắn mới là kẻ sát nhân, tôi chỉ giúp hắn gánh tội, hắn dựa vào đâu mà nói tôi như vậy?

Thế là tôi mỉm cười hỏi hắn: "Nếu tôi muốn anh ly hôn với Chúc An Lan, ở bên tôi, anh có nguyện ý không?"

Hắn ngạc nhiên nhìn tôi một cái, rồi cười khẩy: "Chơi bời thì được, đừng hòng phá hoại cuộc sống bình yên của tôi. Kiểu như Chúc An Lan mới là một người vợ tốt tiêu chuẩn, cô thì thôi đi."

Tôi hoàn toàn bị hắn chọc gi/ận.

Tôi đã sẵn sàng gánh tội thay hắn, vậy mà trong mắt hắn, tôi vẫn không bằng Chúc An Lan sao?

Khi cảm xúc dâng trào, tôi chợt nhận ra: Cái gì của Chúc An Lan, tôi đều muốn cư/ớp lấy.

Cái gì không thuộc về tôi, vậy thì h/ủy ho/ại nó.

Tôi cầm bùn trồng hoa đứng trong sân, cười hì hì nói với Hà Hưởng: "Đùa với anh chút thôi. Anh Hà, tay tôi hơi bẩn, không tiện cầm đồ ăn, anh có thể giúp tôi mang vào trong không?"

Hà Hưởng do dự một chút, cuối cùng vẫn bước vào sân.

Tôi lại bảo hắn giúp tôi đặt lên chiếc bàn gỗ ở góc sân.

Nhân lúc hắn quay người, tôi nhặt chiếc xẻng lên, dùng sức đ/ập mạnh vào sau gáy hắn một cái.

Tiếp đó, lại đ/ập 2 cái vào đầu gối và 3 cái vào cột sống cổ của hắn.

X/ác nhận hắn đã ch*t, tôi ch/ôn hắn trong vườn hoa theo cách tương tự.

Để đảm bảo hoa hồng hấp thụ được, tôi thậm chí còn đào Chúc Duệ lên, ch/ôn Hà Hưởng xuống sâu hơn anh ta.

Sau đó, tôi cũng nhân lúc trời tối, đẩy chiếc xe máy mà Hà Hưởng lái đến vào cái hang ở hồ chứa nước sau núi.

Đó là toàn bộ quá trình gi*t người của tôi.

Khi cảnh sát Tiểu Diệp đưa biên bản lời khai đến cho tôi ký tên, tôi nhẹ nhõm nói cảm ơn cô ấy.

Nhưng lại thấy cô ấy tránh tầm nhìn của camera, dùng khẩu hình nói với tôi 5 chữ: "Tôi cũng thuận tay trái."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mùa Xuân Của Gã Nhà Giàu Mới Nổi

Chương 8
Tôi là một gã nhà giàu mới nổi. Sau khi phất lên, việc đầu tiên tôi làm chính là bao nuôi một minh tinh. Cậu ngôi sao xinh trai này cái miệng vừa mềm vừa ngọt, lại còn cực kỳ biết cách chiều người. Đang lúc tôi sướng đến mức chẳng còn biết trời trăng mây nước gì, thì đột nhiên trước mắt xuất hiện hàng loạt bình luận. [Thằng cha nhà giàu mới nổi đáng thương vẫn đang đắm đuối ở đây cơ đấy, nhóc biến thái Hạ Thiếu Lân sắp sửa cho hắn một đòn chí mạng xé tim xé gan rồi.] [Tên trọc phú này suýt thì làm cho nam chính thụ phá sản, giờ bị nam phụ hành cho ra bã cũng là đáng đời. Mấy nữa biết được sự thật, tiền mất tật mang, đau lòng đến mức tự sát, nghĩ thôi đã thấy đã cái nư!] [Hạ Thiếu Lân công nhận diễn giỏi thật. Vì thù sâu nhớ lâu với nam chính thụ mà trò bẩn nào cũng dám diễn. Lại còn nhẫn nhục chịu đựng vờ như bị bao nuôi lâu đến thế, cái khoản tiền bọ tẹo mỗi tháng tên trọc phú cho còn chẳng đủ cho hắn tiêu một đêm.] Tôi sợ đến mức run lẩy bẩy. Lập tức kéo Hạ Thiếu Lân đang hăng hái "làm việc" từ trong chăn ra, đá một cú bay xuống giường. "Biến ngay cho ông!"
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0