Bắt tôi ở trong thư phòng, chẳng qua là vì Phó Thừa Tuyên muốn tôi nhìn thấy tấm ảnh kia để thử phản ứng của tôi. Còn bây giờ, với tư cách là bạn trai chính thức của Phó Thừa Tuyên, tôi đã dọn vào phòng ngủ chính.
Sống lại những ngày tháng như năm xưa. Buổi tối ôm nhau ngủ say, buổi sáng bị đ/á/nh thức bởi những nụ hôn nồng ch/áy. Mỗi ngày đều được hưởng sự chăm sóc của Phó Thừa Tuyên. Cơm bưng nước rót, áo đến tận tay. Ngay cả tắm rửa cũng có người phục vụ. Tôi hạnh phúc đến mức nheo cả mắt lại.
Nhìn tờ lịch, lúc này cũng sắp đến Giáng Sinh rồi. Lễ Giáng Sinh đầu tiên sau bao nhiêu năm xa cách. Trong nhà được trang hoàng lộng lẫy, pháo hoa n/ổ rộn ràng. Tôi và Phó Thừa Tuyên nắm tay nhau, đứng bên cạnh cây thông Noel, nhìn nhau mỉm cười.
"Tách" một tiếng. Màn trập đã lưu lại khoảnh khắc hạnh phúc vĩnh cửu.
"Giáng sinh vui vẻ."
......
"Anh yêu em."
"Em cũng yêu anh."
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web toctruyen ạ:
EM TRAI KẾ HAY NHÕNG NHẼO HÓA RA LÀ SÓI NGẦM
Tác giả: Củ Cải Lớn Thông Minh
Tôi vốn gh/ét cay gh/ét đắng đứa em kế của mình. Vừa kiêu kỳ, lại vừa mau nước mắt, hở một chút là than đ/au.
Thế nhưng kiếp trước, chính em ấy đã liều mạng bảo vệ tôi, để người ta đ/âm liên tiếp mười tám nhát d/ao đến mức hơi tàn lực kiệt.
Vì vậy, sau khi được trùng sinh quay trở lại, tôi tự thề với lòng mình nhất định phải bảo bọc em ấy thật tốt.
Em ấy đ/au, tôi sẽ thổi; em ấy mệt, tôi sẽ cõng; có kẻ nào dám b/ắt n/ạt em ấy, tôi sẽ ra mặt thị uy.
Cho đến một đêm nọ, em ấy nhìn tôi với đôi mắt đẫm lệ, "Anh ơi, em đ/au quá."
Tôi buột miệng đáp: "Đau chỗ nào? Để anh thổi cho."
Nhưng giây tiếp theo, tôi bỗng chạm phải một thứ đang cứng ngắc như đ/á.
Không phải chứ... Cái chỗ này mà cũng đòi tôi "thổi" sao?
Chương 1:
1.
Tôi không ngờ rằng chuyện tốt như trùng sinh cũng có ngày rơi xuống đầu mình.
Một giây trước, tiếng n/ổ đì đùng của xăng dầu vẫn còn vang vọng bên tai. Giây tiếp theo, tôi đã đứng trong một phòng bao của Câu lạc bộ, xung quanh là cảnh rư/ợu chè say khướt, náo nhiệt xô bồ.
Tôi bừng tỉnh mở mắt. Đứa bạn bên cạnh chẳng nhận ra sự khác lạ của tôi, đưa tới một ly rư/ợu rồi chậc lưỡi cảm thán: "Lúc trước chưa gặp chưa tin, hôm nay thấy tận mắt mới phát hiện thằng em rẻ rá/ch kia của mày đúng là một đứa đần."
"Mấy đứa kia lừa nó bảo uống không hết chỗ này thì mày phải bồi thường tiền, thế mà nó tin sái cổ, rồi uống như thể không cần mạng ấy, cứ như chưa từng thấy tiền bao giờ không bằng."
"Chậc, vừa uống vừa rơi nước mắt, nhìn ẻo lả như đàn bà."
"Ba mày với mẹ kế đều không có ở đây, thật chẳng biết nó đang diễn cho ai xem nữa."
Tôi đưa mắt nhìn theo hướng chỉ của cậu ta. Ở góc phòng bao, Lâm Khê Ngôn đang ngửa đầu dốc cạn không biết là ly rư/ợu thứ bao nhiêu. Yết hầu em ấy chuyển động một cách vội vã, khóe mắt đỏ ửng đến mức đáng thương.
Giây kế tiếp, một tiếng "choảng" vang lên, chai rư/ợu trên tay em ấy rơi xuống đất vỡ tan tành. Tôi gi/ật mình sực tỉnh, đẩy đám người xung quanh ra rồi lao tới.
Lâm Khê Ngôn đã ngã gục xuống gầm bàn, cơ thể cuộn tròn thành một nhúm, ngón tay vô thức móc vào cổ họng, sắc mặt trắng bệch đến đ/áng s/ợ.
Chu Kha vẫn còn cười hì hì, dùng mũi giày chạm nhẹ vào vai em ấy: "Này, đừng có giả ch*t chứ..."
Lời còn chưa dứt, tôi đã tóm ch/ặt lấy cổ tay hắn, mạnh tay vặn ngược lại.
"A——!" Chu Kha thảm thiết kêu lên, cả người mất thăng bằng ngã nhào xuống đất: "Lâm Tri Dữ, mày đi/ên rồi à?!"
Cả phòng bao im bặt trong chốc lát, mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người tôi.
Tôi không buông tay, mắt lạnh nhìn hắn, gằn từng chữ: "Tao cho phép mày chạm vào em ấy chưa?"
Chu Kha đ/au đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng khi chạm phải ánh mắt của tôi, khí thế kiêu ngạo của hắn bỗng chốc khựng lại.
Tôi chẳng buồn để ý đến bọn họ nữa, ngồi thụp xuống, vỗ vỗ vào mặt Lâm Khê Ngôn.
"Lâm Khê Ngôn?"
Lông mi em ấy r/un r/ẩy, khó khăn lắm mới hé ra được một khe hở, đồng tử tuy đã rã rời nhưng vẫn nhận ra tôi, "... Anh."
Môi em ấy mấp máy, nước mắt trào ra ngay lập tức: "Em... em uống hết rồi. Bọn họ nói là... anh... anh không cần bồi thường tiền nữa đâu."
Tôi ch/ửi thầm một tiếng, cởi áo khoác bao bọc lấy em ấy. Cánh tay luồn qua khe khoeo chân và sau gáy, định bế em ấy lên. Vừa mới cử động, em ấy đã r/un r/ẩy dữ dội, nức nở thành tiếng: "Đau..."
Chu Kha ôm cổ tay, nhe răng trợn mắt cười nhạo: "Lại nữa rồi! Cái bệ/nh kiêu kỳ tiểu thư ấy mà, chỉ cần chạm một cái là…"
"Chu Kha, tao nói lại một lần cuối." Tôi ngắt lời hắn, giọng không cao nhưng đủ để tất cả mọi người trong phòng nghe rõ mồn một: "Mang theo đám chó của mày, cút."
Không khí trong phòng bao đóng băng trong phút chốc.
Mặt Chu Kha đỏ bừng vì tức gi/ận: "Lâm Tri Dữ, vì một cái thứ rẻ rá/ch này mà mày định trở mặt với anh em à?"
"Anh em?" Tôi chậm rãi quay đầu, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt trong phòng. Chính là những kẻ này đây. Kiếp trước tôi cứ ngỡ là những người anh em chí cốt, sẵn sàng dốc hết tâm can. Để rồi khi Lâm thị gặp nạn, kẻ sau lại giỏi đ/âm sau lưng hơn kẻ trước.
Tôi thu hồi ánh mắt, cười khẩy một tiếng: "Bọn mày cũng xứng sao?"
"Lời tao nói đến đây, từ nay về sau, Lâm Khê Ngôn chính là em trai ruột của tao. Nếu để tao biết đứa nào còn dám làm khó em ấy..." Tôi ngừng lại một chút: "Lâm thị không ngại liều ch*t với nhà bọn mày đâu."
Dứt lời, tôi chẳng thèm nhìn biểu cảm của bọn họ nữa, bế xốc Lâm Khê Ngôn sải bước ra khỏi phòng bao.