Sống lại trả thù anh kế bệnh kiều

Chương 3+4

02/10/2024 12:04

03

Tôi nơm nớp lo sợ sống trong lồng giam khiến người ta ngạt thở này, cuối cùng không nhịn được cầu c/ứu người bạn thân nhất.

Nhưng không ngờ nhận được không phải là giúp đỡ, mà là đ/âm sau lưng.

Sau khi Phó Mẫn Tuệ biết chuyện này, chẳng những không đưa ra biện pháp thay tôi, thậm chí còn muốn gán ghép tôi và Chu Thành Tân.

Cô ta nói mẹ tôi gả cho ba của Chu Thành Tân, tôi lại gả cho Chu Thành Tân, thì chúng tôi chính là một gia đình thật sự rồi.

Cô ta nói đây là giả lo/ạn luân gì đó, là tình yêu cấm kỵ khiến người ta muốn mà không dừng lại được nhất.

Tôi tức gi/ận muốn nghỉ chơi với cô ta, cô ta mới h/oảng s/ợ, liều mạng xin lỗi tôi.

Vốn cho rằng chuyện này sẽ kết thúc như vậy.

Không ngờ, một bên Phó Mẫn Tuệ nói với tôi sẽ không nhắc đến chuyện này nữa, một bên liên lạc với Chu Thành Tân.

Cô ta giúp Chu Thành Tân chụp tr/ộm ảnh của tôi, để ý hành động của tôi, mỗi ngày báo cáo cho anh ta nhất cử nhất động của tôi.

Sau khi thi lên đại học, tôi sẽ chuyển khỏi căn nhà này, cũng sẽ không quay về nữa.

Tôi ngây thơ cho rằng, Chu Thành Tân chỉ là một á/c mộng trong giai đoạn thanh xuân của tôi.

Đợi tôi trưởng thành rồi, tự nhiên sẽ tỉnh mộng.

Năm thứ tư tốt nghiệp đó, trong lớp tổ chức buổi họp mặt các bạn học cấp ba.

Phó Mẫn Tuệ âm thầm bỏ th/uốc vào ly rư/ợu của tôi,

Đợi sau khi tôi bất tỉnh nhân sự, tự tay giao tôi cho Chu Thành Tân.

Lúc đó, tôi đã phỏng vấn vào một công ty tốt nhất của thành phố Hàng Châu.

Tiền lương hậu hĩnh, tiền đồ như gấm.

“Ôi trời, Giang Tuyết sao cậu không nói gì vậy?!”

Phó Mẫn Tuệ lắc tay tôi làm nũng, kéo tôi từ ký ức trong quá khứ về hiện thực.

Tôi sờ lên cổ, bên trên dường như còn lưu lại nhiệt độ của ngón tay Chu Thành Tân.

Hắn dùng sức bóp cổ tôi, trong ánh mắt lóe lên sự đi/ên cuồ/ng và thích thú:

“Tiện nhân! Cô nghĩ rằng cô có thể thoát khỏi lòng bàn tay của tôi sao!”

“Cô theo mẹ cô gả đến nhà chúng tôi, thì là người của tôi!”

“Thế mà nhiều năm như vậy cô không về nhà, tiện nhân, tiện nhân!”

04

Trở về chỗ ngồi, Phó Mẫn Tuệ như bắt được vàng lấy ra quyển sách “Anh trai bệ/nh kiều yêu tôi” từ trong ngăn bàn ra.

Cô ta nháy mắt với tôi, mở quyển sách ra đưa cho tôi:

“Giang Tuyết, cậu xem câu chuyện của nam nữ chính có giống các cậu không?”

“Nam chính còn âm thầm trốn dưới giường nữ chính, nghe tiếng hít thở của cô ấy để ngủ.”

“Kiểu còn có kèm theo một chút cố chấp ngọt ngào ấy, cậu có thể get* được không?

*Get: ngôn ngữ mạng, ý chỉ “hiểu/cảm nhận”

Tôi get cả nhà cậu.

Tôi và Phó Mẫn Tuệ là bạn cùng bàn, từ cấp hai đã cùng lớp rồi.

Khi lớp bảy lần đầu cô ta tiếp xúc với tiểu thuyết ngôn tình, từ đó thì không thể c/ứu vãn nữa.

Trong rất nhiều chủ đề, cô ta thích nhất chính là văn học lo/ạn luân.

Cô ta thường ảo tưởng ba mẹ mình có thể sẽ ly hôn, sau đó mẹ đem theo cô ta tái giá vào hào môn.

Anh kế bá tổng và cô ta diễn một màn ngược luyến tình thâm.

Cô ta chạy, anh ta đuổi, cô ta mọc cánh cũng không bay được.

Lúc trước tôi nghĩ rằng cô ta chỉ đọc cho vui, rảnh rỗi không có gì để làm nên ảo tưởng một chút.

Dù sao giai đoạn dậy thì, nam nữ thanh niên đều có sở thích bí ẩn và lập dị của riêng mình.

Phó Mẫn Tuệ nháy mắt nhìn về phía tôi, lông mi cong vút, dáng vẻ cô gái ngọt ngào xinh đẹp ngoan ngoãn.

Đột nhiên tôi bật cười, đóng lại quyển sách có bìa ngoài khiến người khác mặt đỏ tía tai ném về bàn cô ta.

“Cậu có hứng thú như vậy, không bằng cuối tuần đến nhà tôi gặp hắn đi?

S/úc si/nh nên phối với cầm thú.

Nếu cô ta thích tìm Chu Thành Tân như vậy, đời này đương nhiên tôi phải giúp cô ta một lần.

Phó Mẫn Tuệ đứng hình, sau khi ngẩn người vài giây thì thích thú khua nắm tay:

“Thật sao? Được nha được nha! Tớ muốn ship CP ở khoảng cách gần!”

Khóe miệng tôi nhếch lên, chứa nụ cười lạnh lẽo:

“Vậy quyết định thế nhé, thứ bảy cậu nhất định phải đến đó.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tham lam thành tính

Chương 4
Dì tổ chức tiệc mừng thọ rồi ném hóa đơn cho tôi? Tôi xé hóa đơn đối mặt đến mức bà ta khóc, cả nhà nổ tung Dì cả tổ chức tiệc mừng thọ bốn ngày liền, tôi với tư cách là cháu gái được mời tham dự. Nhưng tôi không ngờ, sau khi tiệc kết thúc, một hóa đơn 2 tỷ 2 lại bị ném thẳng vào mặt tôi. Dì cả thản nhiên nói: “Bố mẹ cháu không đến, cháu là đại diện bên nhà ngoại, khoản tiền này cháu phải trả.” Tôi tức đến bật cười. Bốn ngày liền tôm hùm, bào ngư, khách sạn năm sao, trang trí xa hoa – tất cả đều do bà ta tự sắp xếp. Lúc khoe của thì vui bao nhiêu, đến lúc trả tiền thì đau lòng bấy nhiêu. Dựa vào đâu bắt tôi trả? Tôi xé nát hóa đơn ngay trước mặt mọi người, quay người bỏ đi. Đến khi dì cả q /uỳ xuống khóc lóc thảm thiết, tôi mới dừng lại, lạnh lùng nói câu đó: “Ai bày ra sự xa hoa thì người đó tự trả tiền. Tôi không làm kẻ n /gu bị lừa.”
Gia Đình
Hiện đại
59