Kỳ nghỉ dài vô tận của Beta

Chương 1

28/07/2025 17:06

Chẳng muốn đi làm. Thật sự chẳng muốn đi làm tí nào.

Rốt cuộc con người đi làm để làm gì cơ chứ? Để ki/ếm thêm chút tiền nâng cấp từ đồ ăn chế biến sẵn lên đồ tươi sống? Hay để ki/ếm thêm chút tiền cho sếp nâng cấp từ Mercedes GLS lên Maybach GLS?

Chẳng lẽ lại ng/u ngốc đến mức nghĩ rằng công việc có thể tăng thêm giá trị cho cuộc đời mình? Cái cuộc đời vô nghĩa của tôi, có cần phải lên giá trị không? Nói cách khác, tôi có thật sự cần công việc này không?

Nicotine trong m/áu cuồ/ng lo/ạn nhắc nhở tôi: Mày còn khoản v/ay hai mươi năm cho căn hộ cũ không thang máy trong khu ổ chuột phải trả nữa kìa.

Mẹ kiếp. Tôi cần.

Tôi ngồi tại bàn làm việc, mặt lạnh như tiền gạt tàn th/uốc.

"Anh Đãi, khục khục, anh không hút th/uốc tại bàn làm việc được không?"

Tôi lười nhác ngước mắt, nhìn cậu Omega nhỏ đứng bên cạnh. Cậu ta bịt mũi, cau mày, vẻ mặt cực kỳ khó chịu.

Tôi thu tầm mắt lại, tôi phớt lờ hít một hơi sâu rồi từ từ thả làn khói tròn: "Liên quan đếch gì đến cậu."

Cậu Omega nhỏ sững người. Một lúc sau, cậu ta rụt rè cất giọng: "Khói th/uốc lá hôi lắm mà."

Tôi cười lạnh: "Làm sao mà hôi bằng cái mùi pheromone của các người, còn chẳng kiểm soát được như xì hơi ấy."

Mặt omega đỏ dần lên: "Không hiểu thì đừng có nói bậy, anh là beta không có pheromone, làm sao mà thấu hiểu được."

Beta làm gì không có pheromone?? Pheromone của Beta chính là cái mùi làm việc đầy mình này! À, có lẽ tôi cao cấp hơn chút.

Tôi bóp nhẹ đầu lọc, đảm bảo viên bọc menthol tan hoàn toàn.

Ừm. Tôi là mùi bạc hà. Phiên bản bình dân rẻ mạt của Marlboro Ice Mint, 5 tệ một bao. Nhiều mà rẻ, đủ để tôi thấm vị.

Hút xong điếu th/uốc, tôi lại nhìn cậu ta: "Sao, tỉnh ngộ quay lại làm việc rồi à?"

"Không... không phải. Có bưu kiện gửi đến công ty, lấy xong rồi đi."

Chẳng bất ngờ chút nào.

Cậu ta làm gì có lương tâm. Bằng không đã không bỏ việc giữa thời điểm then chốt nhất, chỉ thản nhiên quăng một câu: "Ái chà sắp đến kỳ phát tình rồi, phải nghỉ một tuần, phần việc của tôi nhờ anh nhé~"

Có lẽ Omega cảm thấy bất tiện, ấp úng: "Anh Đãi, tôi cũng bất đắc dĩ, anh thông cảm chút, còn có anh Hựu mà, về tôi mời hai anh ăn cơm."

Anh Hựu mà cậu ta nhắc đến là một alpha. Đến muộn ba tiếng, vẫn chưa thấy bóng dáng. Là sao nhỉ, không lẽ dọc đường đột ngột lăn ra ch*t rồi, tiếc thật, còn chẳng được tính là t/ai n/ạn lao động.

Vì tinh thần nhân đạo, tôi vào hệ thống nhắn tin, ngạc nhiên phát hiện hắn đã xin nghỉ từ sáng, lý do là đang đến kỳ mẫn cảm, bản năng dâng trào, không thể làm việc.

Ha ha ha, biến mất không một lời nào luôn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Vợ Người Máy Chương 15
3 Pudding khoai môn Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
5 Cành lá sum suê Chương 19
6 Long Nữ Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm