Tâm Thượng Minh Châu

Chương 29+30

05/07/2024 18:01

29.

Lục Minh Châu buông tôi ra, ngập ngừng nhìn tôi.

“Chị Khương, điều kiện của chị là gì ạ?”

“Chị có thể chi trả toàn bộ chi phí trong thời gian em theo học nghiên c/ứu sinh, bao gồm luôn chi phí nằm viện và điều trị đợt tiếp theo của dì Lục.”

“Nhưng cái giá là...” Tôi khẽ dừng lại rồi thích thú nhìn vẻ mặt căng thẳng của cô ấy.

Hai mắt cô ấy mở to: “Chị Khương... chúng ta đều là phụ nữ mà.”

Không phải, cô ấy nghĩ cái gì vậy chứ?

Trong đầu cô ấy nhét toàn nhựa à?

Tôi gi/ận đến bật cười, vươn tay cốc vào trán cô ấy một cái.

“Cái giá là sau khi em tốt nghiệp phải đầu quân cho Khương thị trong ba năm.”

“Em có thể cống hiến cho Khương thị đến ch*t.” Lục Minh Châu giơ tay lên thề thốt.

“Không cần phải như thế.”

Tôi mỉm cười ấn tay cô ấy xuống: “Nếu sau này em tìm được nơi tốt hơn để đi thì chị hy vọng em có thế thử thách bản thân nhiều hơn.”

Lục Minh Châu.

Cuộc đời em nên là những tia nắng rực rỡ, hoặc là một lý rư/ợu ấm nồng.

Nhưng tuyệt đối không nên có tuyết trắng lạnh giá.

Chúng ta nên sống một cuộc sống nhiệt huyết rực rỡ.

30.

Hai năm sau tôi mới gặp lại Thẩm Khác.

Chuỗi vốn của Thẩm thị hoàn toàn đ/ứt g/ãy nên anh ta đã nộp đơn phá sản.

Vì chuyện này mà Thẩm Khác phải ngồi tù.

Anh ta mặc quần áo của phạm nhân, khuôn mặt đầy thăng trầm cuộc sống, anh ta vô h/ồn ngồi đối diện tôi.

Mới hai năm mà tóc của anh ta đã điểm bạc rồi.

Khi bốn mắt chạm nhau, tôi không khỏi thở dài.

Anh ta gượng cười nói.

“Tâm Nhu, em thắng rồi.”

Tôi nhướng mày rồi nhàn nhạt đáp lại: “Vốn dĩ tôi cũng không muốn thắng, nhưng anh lại chọn con đường hủy diệt tất cả.”

Anh ta cười khổ.

“Tâm Nhu, ban đầu tôi đã định cầu hôn em vào cái ngày em quay về nước, nhưng không ngờ em về sớm hơn dự định.”

“Tôi không hiểu tại sao em có thể tha thứ cho Lục Minh Châu, nhưng lại không thể tha thứ cho tôi?”

“Chúng ta môn đăng hộ đối, sao lại phải đi đến bước đường này?”

Tôi mỉm cười mỉa mai.

“Thẩm Khác, chúng ta chưa bao giờ là người cùng một thế giới. Bởi vì trong thế giới của tôi sẽ không bao giờ có kẻ ứ/c hi*p người yếu thế.”

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.

“Lúc ngồi trên máy bay về nước, tôi đã cố gắng thuyết phục bản thân mình rằng anh chỉ hồ đồ trong khoảnh khắc nào đó thôi, chúng ta đã ở bên nhau tận ba năm, tôi cũng nên cho anh cơ hội, xem như cũng cho bản thân mình một cơ hội.”

“Nhưng khi tôi đứng trước cửa phòng bao, nghe thấy anh tỏ ra cao cao tại thượng m/ắng Lục Minh Châu là thứ hạ tiện. Vẻ mặt dương dương tự đắc đó của anh khiến tôi cảm thấy rất buồn nôn.”

“Cô ấy làm sai cái gì? Một cô gái ngây thơ thuần khiết, đi đến bước đường cùng rồi mới phải làm bạn tình của anh. Nấu cơm cho anh ăn, giặt giũ dọn giường cho anh, khi anh bệ/nh thì cô ấy phải chăm sóc anh cả ngày lẫn đêm, người ta có lỗi gì với anh hả?”

“Chỉ cần anh đối xử với cô ấy tốt một chút thì tôi nghĩ cho dù anh có thay lòng đổi dạ thì ít nhất anh còn có tư cách của một con người, nhưng anh xem anh đối xử với cô ấy thế nào?”

“Lúc đó tôi chợt nhận ra, có lẽ anh không phải người tốt, chỉ là anh đối xử tốt với tôi hơn mà thôi. Trong cốt tủy của anh, thật chất là tố chất đê tiện, tiểu nhân hèn hạ bỉ ổi.”

“Anh như vậy, không xứng với tôi.”

Thẩm Khác ngơ ngác nhìn tôi rất lâu, sau đó chậm chạp nói: “Tâm Nhu, xin lỗi.”

“Xin lỗi thì bỏ đi.”

Tôi đứng dậy, kiêu ngạo nhìn anh ta: “Không cần thiết.”

Cả tôi và Lục Minh Châu đều không cần.

Chúng tôi đều sẽ hướng về tương lai tươi sáng của mình.

Dũng cảm tiến về phía trước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nữ Đế Là Phượng

Chương 8
Vào ngày tôi lên mười lăm, Thái tử đến tận cửa để hủy hôn. Bởi hắn đã yêu một người phụ nữ khác. Một người chẳng có gia thế gì, nhưng lại dùng tài hoa tuyệt thế khiến cả Thịnh Kinh phải chấn động. Người ta đồn nàng ung dung làm trăm bài thơ trong nháy mắt, từng câu từng chữ đều thành giai thoại. Mở miệng là "Lá ngô đồng rụng tả tơi không ngừng nghỉ/ Sóng Trường Giang cuồn cuộn chảy mãi về đông", khép môi lại lại ngâm "Gấm gẩy năm mươi dây vô cớ/ Mỗi dây mỗi phím nhớ xuân thì". Thái tử say mê nàng, cũng chẳng có gì lạ. Nhưng hắn đáng đời nghìn lần vạn lần, nghe lời xúi giục "một người một đời một tình" của kia nữ mà đến bội ước với ta. Đáng chết nghìn lần vạn lần, còn rêu rao khắp kinh thành mối tình thắm thiết của họ, khiến bà nội duy nhất của Võ Quốc Công phủ ta tức đến mức bỏ mạng. Hỏa táng truy tình? Làm gì có chuyện đó?! Hắn mới là thứ nên bị hỏa thiêu, để an ủi vong linh người thân ta nơi chín suối.
Cổ trang
Xuyên Không
Báo thù
0
Bách Nhẫn Chương 8
Hái Trăng Chương 6