Hàng xóm ác ma

Chương 1

27/09/2024 16:14

Trong khu nhà có hàng xóm mới chuyển đến.

Người phụ nữ thì thích lấy tr/ộm đồ chuyển phát, còn người đàn ông hay xả rác lung tung.

Ngoài ra còn có một bà cô sáu giờ mỗi buổi sáng đều phải khiêu vũ.

Có người hàng xóm nọ tìm đến tận cửa để nói chuyện đạo lý, ngược lại còn bị bà cô ăn vạ.

Nhưng bọn họ không biết, người trong khu này đều không phải là người sống.

------

“Ây ya, đây là hoa ai trồng vậy, thật là đẹp.”

Trong khu vốn đang yên tĩnh bỗng chốc trở nên huyên náo lên rất nhiều.

Tôi bưng tách trà hoa cúc bước từ trong nhà ra thì phát hiện những bông mẫu đơn mà tôi chờ đợi nở rộ suốt hai tháng đã bị người ta ngắt đi mất.

Tôi vốn không giỏi việc chăm sóc cây hoa.

Sau khi m/ua chậu mẫu đơn này về, hàng ngày tôi đều cẩn thận tưới nước và bón phân.

Ngày cây ra nụ hoa, tôi càng vui mừng hơn, đăng hẳn ba bài lên dòng thời gian. Nhưng thật đáng tiếc, nụ hoa không nở như mong đợi.

Cho đến nay, trên cành tươi tốt chỉ có đúng ba bông mọc thưa thớt.

Lúc này, ba bông mẫu đơn hồng trắng bị một bàn tay già nua, thô ráp như vỏ cây khô nắm ch/ặt.

Tôi ngay lập tức trở nên tức gi/ận.

“Bà là ai?”

“Sao lại tùy tiện ngắt hoa của cháu?”

Bà lão quay người lại, lộ ra một khuôn mặt đen, g/ầy gò.

Gò má cao, đôi mắt trắng, lông mày xăm, thoạt nhìn dường như là người không dễ gần.

Nhãn cầu của bà ấy đảo liên tục, vỗ vào lưng cậu bé trước mặt.

“Tiểu Bảo, mau gọi dì đi.”

“Đi bảo dì cho kẹo ăn.”

Đây là một nhà bốn người.

Một bà lão khoảng chừng năm mươi, sáu mươi tuổi, một cặp vợ chồng trung niên trông thật thà và thân thiện.

Ngoài ra còn có một cậu bé khoảng sáu, bảy tuổi.

...

Ông chủ nhà mỉm cười bước tới để giảng hòa.

"Đây là người thuê nhà của tôi, Chu Thanh.”

“Chu Thanh, đây là nhà anh cả Chu của cháu.”

“Bọn họ là người thuê nhà mới đến, sau này căn phòng phía đông bọn họ sẽ ở.”

Nơi tôi ở là một khu tứ hợp viện lâu đời rồi.

Thuộc khu phố tồi tàn, tiền thuê phòng những căn nhà xung quanh đều tương đối đắt. Chỉ có duy nhất căn nhà này của chúng tôi là giá cả thấp.

Bởi vì khu này là nhà m/a, không biết bao nhiêu người qu/a đ/ời rồi.

Trước khi tôi chuyển đến, nó đã bị bỏ trống hơn mười năm.

Chủ nhà nghiến răng, hạ tiền thuê nhà hết lần này đến lần khác nhưng người dọn vào vẫn khóc lóc bỏ chạy.

Nghe nói người ở lại lâu nhất cũng chỉ trụ được một tuần.

Tôi nháy mắt với chủ nhà một cái, ra hiệu cho ông ta sang một bên nói chuyện.

“Ông chủ, ông biết căn nhà này người không thể ở được.”

Chủ nhà cau mày, có chút không vui.

Ông ta thấp giọng, thận trọng liếc nhìn bà lão một cái.

“Cô đừng có mà nói lung tung.”

“Cô xem, chẳng phải cô sống ở đây rất tốt, ở đây mấy tháng rồi mà có chuyện gì đâu.”

“Nếu cô dọa cho bọn họ sợ chạy đi mất, tôi sẽ tính hết vào tiền thuê nhà của cô.”

Ông ta đâu biết rằng, ngôi nhà này tôi ở được, những người khác có lẽ sẽ không ở được.

Bỏ đi, đợi bọn họ ở được mấy ngày biết sự lợi hại thế nào, tự nhiên sẽ chuyển đi thôi.

Bà lão đó thực tế cũng quá á/c đ/ộc, tôi lười đi khuyên bảo bọn họ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng tài độc đoán yêu tôi

Chương 16
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1,000
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?