Gần đây Lâm Dạng trở nên rất kỳ lạ.

Trước đây trong giờ học, Lâm Dạng luôn đến lớp sớm để giữ chỗ ở hàng đầu cho cả bốn chúng tôi.

Thường thì chỗ bên cạnh hắn là của tôi.

Hai chỗ phía sau là của bạn cùng phòng.

Nhưng gần đây, Lâm Dạng chỉ giữ chỗ cho mình hắn, còn ba chúng tôi phải ngồi hàng sau.

Tôi đang định hỏi hắn tại sao thì hoạt động không thể thiếu mỗi tiết học lại đến.

"Tạ An Ngọc Dương, em trả lời câu hỏi tiết trước đi."

Tôi cúi đầu vừa căng thẳng vừa bất lực.

Vì là người duy nhất trong lớp có tên bốn chữ nên tôi thành một trong những cái tên mà các giảng viên cực kì thích gọi.

Tôi bất lực vì biết thầy sẽ điểm danh mình.

Tôi căng thẳng vì tôi hoàn toàn không biết đáp án.

Mỗi lần như vậy Lâm Dạng đều chuẩn bị sẵn đáp án cho tôi để phòng bất trắc.

Nhưng giờ tôi ngồi sau lưng hắn, trên bàn cũng chẳng có đáp án nào.

Tôi nhìn về phía Lâm Dạng như cầu c/ứu.

Đáp lại tôi chỉ là cái lưng lạnh lùng.

Tôi đành thật thà trả lời: "Thưa thầy, em xin lỗi, em quên chưa làm ạ."

Dường như nằm trong dự đoán, bởi bình thường hành động đưa đáp án cho tôi của Lâm Dạng vẫn diễn ra ngay trước mắt thầy.

Giảng viên cười xòa bảo tôi ngồi xuống.

Cuối cùng còn không quên đùa một câu: "Lần sau cứ ngồi cạnh Lâm Dạng đi, kẻo lại không trả lời được."

Cả lớp nhìn tôi, cười ồ lên.

Chỉ có Lâm Dạng vẫn dửng dưng.

Trong giảng đường đại học, thực ra những cuộc đối thoại kiểu này rất phổ biến.

Không làm bài tập, hay không trả lời được câu hỏi trên lớp, có thể được dễ dàng thừa nhận mà không cần viện đủ lý do như hồi cấp ba.

Tôi không cảm thấy x/ấu hổ hay ngại ngùng.

Cũng không trách Lâm Dạng vì không đưa đáp án cho tôi.

Mà chính việc Lâm Dạng đột nhiên thay đổi như vậy khiến tôi cảm thấy chênh vênh.

Nếu lúc này hắn quay lại chế nhạo tôi, có lẽ tôi còn thấy an ủi đôi chút.

Nhưng hắn đã không làm thế.

Bữa trưa ở căng tin, Lâm Dạng về ký túc xá một mình.

Còn người bạn thích trượt ván thì gần đây đã có bạn gái, tan học là biến mất tăm.

Cuối cùng chỉ còn tôi và Trần Cần, người thích tập gym, cùng đi ăn cơm với nhau.

Tôi vừa gắp thịt bò ngò tây từ bát của Trần Cần vừa hỏi: "Cậu có thấy gần đây Lâm Dạng rất kỳ lạ không?"

Trần Cần lắc đầu: "Không đâu."

Tôi: "Hắn không ngồi cùng hàng với bọn mình nữa."

Trần Cần: "Hắn thường không ngồi cùng hàng với bọn mình mà."

Tôi: "Hắn không ăn cơm cùng tớ nữa."

Trần Cần: "Sao, bình thường cậu có cần hắn bón cho ăn không?"

Tôi: "Đừng đùa."

Trần Cần: "Đừng gắp thịt của tớ."

Tôi: “Có phải Lâm Dạng đang có ý kiến gì với tớ không?"

Trần Cần: "Không thấy, nhưng chắc cậu đang có ý kiến không nhỏ với tớ đấy."

Tôi nhìn đáy bát đã sạch thịt của Trần Cần, cười ngượng ngùng: "Lần sau tớ đền cậu hai phần."

Trần Cần đổ nốt chỗ thịt cuối cùng vào cơm tôi.

"Cậu cứ hỏi trực tiếp anh Dạng đi, hai người cũng khá thân mà."

Tôi gi/ật mình, đứng trên góc nhìn của Trần Cần thì đúng là như vậy.

Đi học tôi ngồi sát Lâm Dạng, tan học cùng ăn cơm, tối cùng ở ký túc xá, dù mỗi người làm việc riêng.

Nên qu/an h/ệ hai đứa tôi thực sự khá tốt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi ra đi tay trắng, Bá Tổng phát điên

Chương 6
"Ký vào." Một bản hợp đồng ly hôn bị Phó lão phu nhân khinh miệt quăng trước mặt Hứa Tri Ý. "Ra đi tay trắng, Đậu Đậu ở lại. Phó gia nuôi cô bảy năm, đừng có không biết điều." Hứa Tri Ý nhìn điều khoản "tự nguyện từ bỏ toàn bộ tài sản" trên hợp đồng, bật cười. Bảy năm. Cô từ tiểu thư quý tộc bỗng chốc hóa thân thành kẻ giúp việc không công cho Phó gia. Chồng cô - Phó Thời Yến - lạnh lùng như băng, mẹ chồng xem cô như cỏ rác. Giờ đây, bạch nguyệt quang của hắn mang theo đứa con trở về. Người vợ hợp pháp như cô đương nhiên phải cuốn xéo. "Mẹ ơi..." Đậu Đậu - cậu con trai năm tuổi - khư khư nắm vạt áo cô, gương mặt nhợt nhạt. Hứa Tri Ý khom người vuốt tóc con, giọng dịu dàng khác thường: "Đậu Đậu ngoan, con họ Phó." Cô đứng thẳng người, cầm bút ký tên mình trước ánh mắt sửng sốt của Phó Thời Yến và mẹ chồng. Không khóc lóc, không gào thét. Bình thản như đang ký nhận một bưu kiện vô thưởng vô phạt. Phó Thời Yến nhíu mày, lồng ngực bỗng thắt lại. Hắn cười lạnh: "Hứa Tri Ý, rời khỏi ta, em không sống nổi ba ngày." Hứa Tri Ý chẳng thèm liếc hắn, quay lưng bước khỏi chiếc lồng vàng đã giam cầm cô bảy năm trời. Không sống nổi ba ngày ư? Phó Thời Yến, ngươi sẽ sớm biết được rốt cuộc ai mới là kẻ không thể sống thiếu ai.
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0